Cần các bước sau :
Bước 1: Chuẩn bị một số hình và nhạc (số lượng tùy ý và không cần đồng đều hai loại).
Một điều cần lưu ý là các tập tin nhạc phải theo chuẩn không nén wav. Và vì được nạp vào bộ nhớ trong khi khởi động nên kích thước của nó không nên quá lớn, như thế sẽ làm chậm quá trình khởi động, tối đa nên đặt dưới 3MB (thời lượng khoảng dưới một phút với chất lượng trung bình). Nếu tập tin nhạc do bạn tự biên tập (thu qua micro hoặc trích từ những bản nhạc), bạn có thể giảm chất lượng của tập tin nhạc xuống ở mức chấp nhận được để giảm kích thước tập tin. Để thực hiện điều này, bạn hãy dùng chương trình Sound Recorder có sẵn của Windows (có thể tìm thấy trong Start -> Programs -> Accessories -> Entertainment) mở tập tin nhạc -> vào menu File -> Properties, bạn có thể xem thông tin về định dạng của tập tin nhạc ở mục Audio Format. Theo kinh nghiệm của tôi, bạn chỉ cần chất lượng ở “22,050 kHz, 16 Bit, Stereo” là đủ. Để chuyển về định dạng này, bạn nhấp vào Convert Now -> ở danh sách Format, chọn PCM -> ở danh sách Attributes, chọn định dạng cần chuyển (bạn còn có thể giảm một nửa kích thước nếu chấp nhận chuyển xuống Mono).
Về hình nền, bạn cần chuẩn bị các ảnh có tỉ lệ kích thước Ngang x Cao (Width x Height) là 4 x 3 và từ 640x480 pixel trở lên. Có thể dùng các tập tin ở định dạng nén như .jpg, .gif nhưng tốt nhất vẫn là chuẩn không nén .bmp. Bạn chép tất cả các tập tin vào chung một thư mục cho mỗi loại. Để làm ví dụ, tôi sẽ tạo cây thư mục như sau: “C:\khoidong\nhac” cho nhạc nền và “C:\khoidong\hinh” cho hình nền. Đặt lại tên cho các tập tin theo số thứ tự. Tôi đặt tên các bức hình là H1.bmp, H2.bmp, H3.bmp... và các đoạn nhạc là B1.wav, B2.wav, B3.wav...
Bước 2: Cài đặt cho hình nền và nhạc khởi động là tập tin đầu tiên trong mỗi danh sách
Để cài đặt hình nền, Nhấp chuột phải lên hình nền ở Desktop -> Properties -> thẻ Desktop (hay Background nếu là Windows Me) -> nút Browse -> tìm đến tập tin đầu tiên trong danh sách ảnh nền của bạn (ví dụ này sẽ là C:\khoidong\hinh\H1.bmp) -> OK -> OK.
Để cài đặt nhạc khởi động Control Panel -> Sound, Speech, and Audio Devices -> Sound and Audio Devices (đối với Windows Me thì bạn vào Control Panel -> Sounds and Multimedia) -> thẻ Sounds -> trong danh sách Program Events (hay Sound Events – Windows Me) chọn Start Windows -> nút Browse, tìm đến tập tin đầu trong danh sách nhạc nền (trong ví dụ là C:\khoidong\hinh\B1.wav) -> Save as -> đặt một tên mới (như vậy sau này bạn có thể nhanh chóng chuyển đổi giữa cài đặt ban đầu với cài đặt mới này thông qua việc chọn lại Sound Scheme) -> OK -> OK.
Bước 3: Tạo tập tin batch bằng chương trình soạn thảo Notepad.
Gõ vào những câu lệnh sau, nhớ kết thúc mỗi dòng bằng Enter (giả sử ta có ba hình và ba đoạn nhạc).
ĐOẠN MÃ
Ren c:\khoidong\hinh\H1.bmp
temp.bmp
Ren c:\khoidong\hinh\H2.bmp
H1.bmp
Ren c:\khoidong\hinh\H3.bmp
H2.bmp
Ren c:\khoidong\nhac\B1.wav
temp.wav
Ren c:\khoidong\nhac\B2.wav
B1.wav
Ren c:\khoidong\nhac\B3.wav
B2.wav
Exit
Lưu tập tin vào thư mục tùy ý (có thể là c:\khoidong\) nhưng với tên là startup.bat
Bước 4: Để chạy nó mỗi khi khởi động, bạn cần tạo một shortcut vào trong thư mục Startup. Bạn hãy chạy Windows Explorer -> tìm đến thư mục chứa tập tin batch vừa mới tạo -> vào menu Edit -> Copy (Ctrl+C) nhấp vào menu Start -> All Programs -> nhấp chuột phải vào mục Startup rồi chọn Open -> trong cửa sổ của thư mục Startup, bạn vào menu Edit -> Paste Shortcut -> nhấp chuột phải vào shortcut vừa tạo, chọn Properties -> thẻ General, đặt lại cho shortcut một cái tên “gợi nhớ” chẳng hạn như “Thay doi Startup” -> thẻ Shortcut, ở mục Run chọn Minimized (như vậy cửa sổ chương trình sẽ không bật ra làm phiền bạn mỗi khi khởi động). Nếu bạn dùng Windows Me/9x thì cần phải đánh dấu thêm mục Close on Exit. Sau đó nhấn OK.
--------------------
Thay Doi Nhac Va Hinh Nen Cua Window Khi Khoi Dong
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 11:22
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Phuc Hoi Mat Khau Window
Nếu chính chủ nhân của chiếc máy tính quên mất mật khẩu tài khoản (Account password) đăng nhập máy tính mà không có account dự phòng (Backup account) thì sao?
Có rất nhiều cách để phục hồi lại các account bị mất password nhưng khá rắc rối phức tạp và đòi hỏi phải có một số kiến thức chuyên môn nhất định.Xin giới thiệu một cách xử lý rất đơn giản và nhanh chóng mà bất cứ ai cũng có thể làm được.
Công cụ duy nhất ta cần là một đĩa Hiren’s BootCD phiên bản mới nhất có thể mua ở bất cứ cửa hàng phần mềm nào. Trước tiên, vào BIOS thiết lập cho máy tính bị mất Password khởi động bằng đĩa Hiren’s BootCD, chọn trình đơn “9. Next…” rồi Enter để chuyển sang các trình đơn tiếp theo rồi chọn “4. Password & Registry Tool…” -> Enter
Chọn “1. Active Password Changer 3.0 (NT/2000/XP/2003)” -> Enter. Chương trình Active Password Changer 3.0 sẽ được giải nén và khởi động để bắt vô hiệu hóa password của Windows.
Đầu tiên ta chọn ổ đĩa đã cài đặt Windows bằng phím số “1” (Choose Logical Drive), chương trình sẽ dò tìm các đĩa cứng có trong máy tính và trình bày dưới dạng danh sách.
Chọn đĩa cứng đã cài đặt Windows bằng phím số từ “0” đến “9” tương ứng với danh sách hiển trị trên màn hình, chương trình sẽ dò tìm tập tin SAM chứa các thông tin về account người dùng của Windows trong đĩa cứng và màn hình sẽ hiện lên đường dẫn nơi tìm thấy tập tin này.
Tiếp tục Enter với file SAM tương ứng, Active Password Changer 3.0 sẽ giải mã tập tin này và hiển thị lên tất cả các account tìm thấy với số thứ tự đại diện màu vàng trong cột “No” đầu dòng.
Bạn có thể vô hiệu hóa password của bất kỳ account nào để đăng nhập hệ thống nhưng tốt nhất nên chọn administrator ở vị trí số “0” vì đây là account có quyền cao nhất. Nếu không tìm thấy administrator thì bạn cũng đừng lo lắng vì account này có thể được đổi sang một cái tên khác để tránh sự xâm nhập của Hacker, lúc này bạn nên tìm sang các account khác để sử dụng, chú ý các tên Admin, Root. Ở đây ta nhập số “0” Enter để chọn administrator, các thông tin về account đã chọn sẽ hiện ra.
Bây giờ tìm đến dòng “Clear this User’s Password” được in màu vàng và chắc chắn rằng dòng này đã được đánh dấu “X” để chương trình xóa password của account này, sau đó nhấn phím “Y”. Sau khi password đã được xóa, bạn sẽ nhìn thấy dòng chữ thông báo “User’s attributes has been successfully changed. (Press any key…)” thông báo thành công. Nhấn phím “Esc” 4 lần để thoát khỏi chương trình và khởi động lại máy tính vào Windows.
Bây giờ bạn đã có thể đăng nhập máy tính bằng Administrator và để trống ô password với quyền quản trị cao nhất. Nếu bạn không thể thực hiện các tác vụ hệ thống do account administrator không được cấp quyền thì cứ bình tĩnh, đơn giản vì đây là một account quản trị hệ thống giả mạo (Fake account) để đánh lừa Hacker mà thôi, tiếp tục vô hiệu hóa mật khẩu của các account khác đến khi nào bạn không bị giới hạn quyền hệ thống nữa thì thôi. Chúc bạn thành công để không bị đáng mất toàn bộ dữ liệu quan trọng bởi tính hay quên password của chính mình.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 11:12
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
Khoi Phuc Thanh Phan Window Sau Khi Bi Virus/Spyware
Cho dù bạn quét virus bằng các soft như BitDefender, Kaspersky. AVS hay cả Norton thì đôi lúc các trình diệt virus này cũng ko sửa chửa lại các hậu quả mà chúng để lại. Nếu bạn gặp phải trường hợp đó thì hãy làm theo các cách dưới đây để phục hồi.
1. Registry Editor: Đây là đích ngắm đầu tiên của rất nhiều virus và spyware, ngăn chặn chúng ta có thể sử dụng Registry Editor để loại bỏ chúng.
download các reg trong file đính kèm nhé
Nếu dùng WinXP thì bạn có thể dùng Group Policy:
- Mở Group Policy (Start » Run, gõ gpedit.msc) » User Configuration » Administrative Templates » System.
- Tại khóa System (nhìn sang cột bên phải) » Chọn dòng “Prevent access to registry editing tools” » Mở khóa này, chọn Disable » Đóng Group Policy. Vậy là xong, hãy mở Registry Editor và sẽ thấy kết quả.
Nếu sử dụng Windows khác (cũng dùng cho WinXP) bạn có thể dùng tập tin Registry Enable để mở Registry Editor.
2. Task Manager : Nhân vật rất hay được “chăm sóc” vì nếu ko mở được Task Manager thì chúng ta khó phát hiện tên của chúng. Một số trình Anti Virus sau khi tiêu diệt virus thì mở luôn Task Manager, nhưng đôi khi thì lại quên mất.
Để mở Task Manager:
Vào RUN gõ lệnh gpedit.msc > Enter.
User Configuration > Administrative Templates > System > Ctrl + Alt + Del options > double "Remove Task Manager" > chọn Disable > OK
3. Folder Options : Folder Option thường ko phải là đích ngắm thường xuyên, nhưng một số virus gần đây như BRontok.b (có cơ chế là tạo file .exe có icon giống như folder) thì sẽ tắt menu Folder Options.
Để mở Folder Options ta có thể dùng Group Policy, nhưng dùng file .REG thì nhanh hơn,
Cách 1:
Bây giờ hãy vào START --> RUN , gõ vào REGEDIT rồi chọn OK.
Một cửa sổ REGISTRY EDITION sẽ hiện ra.
Hãy tìm đến khóa : HKEY CURENT USER/Microsoft/Windows/Current Version/Policies/Explorer.
-Tạo 1 giá trị DWORD (nếu chưa có) = cách nhấn chuột phải \ Key \ DWORD value
Tên giá trị là NoFolderOptions
-Nháy đúp vào giá trị vừa tạo và chọn Value Data = 0
Tiếp theo vào : HKEY LOCAL MACHINE/Microsoft/Windows/Current Version/Policies/Explorer , làm tương tự như trên.
Cách 2 :
Bây giờ hãy vào START --> RUN
Gõ vào GPEdit.msc rồi chọn OK.
Sau đó vào tiếp User Configuration/Administrative Template/Windows Component/Windows Explorer
Click 2 cái vào mục REMOVE THE FOLDER OPTIONS...và chọn Disable.
Xong đóng lại, ra Run gõ GPUPDATE /FORCE rồi bấm Ok.
Chú ý : Trong trường hợp virus không cho mở lệnh Run thì bạn có thể làm như sau:
Vào
C:\WINDOWS\ tìm file Regedit.exe
C:\WINDOWS\system32 tìm Gpedit.exe
Rồi click đúp lên để chạy mà không cần phải dùng lệnh Run nữa.
4. AutoPlay : Thủ đoạn lây lan qua các thiết bị USB nhờ vào cơ chế AutoPlay của Windows. Các loại như Ravmon hay Flashy sẽ tạo một file AutoRun.inf ở ổ đĩa (USB, C: , D, khi người dùng double-click vào ký tự ổ đĩa thì vô tình khởi động chúng.
Sau khi bị trình AVirus diệt, song các trình AVirus này lại ko thể khắc phục hậu quả của chúng, đó là khi double-click vào ổ đĩa thì hộp thoại Open With của WinXP hiện ra, chúng ta chỉ có thể click phải » chọn Explorer mới vào được ổ đĩa.
Để khắc phục thì làm như sau:
- Mở Folder Options » chọn menu Views » chọn dòng Show hidden files & folders và bỏ chọn dòng Hide protected operating system files » OK.
- Truy cập vào ổ đĩa (bằng cách click phải và chọn Explorer) » Tìm tập tin AutoRun.inf và xóa nó đi (đối với virus Ravmon thì có một tập tin .DLL, hãy xóa nó luôn).
- Vào lại Folder Option và làm ngược lại các bước.
Hãy đổi tên các ổ đỉa (chỉ tên thôi chứ ko phải ký tự đâu) là bạn có thể truy cập vào ổ đĩa theo cách thông thường.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 11:06
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
An Du Lieu Trong Anh Khong Can Phan Mem
Ẩn dữ liệu trong ảnh không cần phần mềm .
Tiêu đề bài viết nói lên tất cả .
Cách làm :
Đầu tiên bạn , bạn lấy file bạn muốn ẩn và 1 file ảnh , nén lại . Bạn có thể dùng ngay chức năng có sẵn của windows cũng được .![]()
Cách nén bằng chức năng có sẵn của windows : chọn file cần nén => click chuột phải vào file => Send to => Copressend ( zipped ) folder .
Rồi giờ bạn sẽ có một file nén , bạn vào Start => Run => gõ Cmd
Cái file nén đó mình để ở ổ C:\ , vì thế mình sẽ trỏ đến ổ C:\ bằng cách gõ :
Cd C:\![]()
Giờ bắt đầu công việc nào , bạn gõ theo cấu trúc :
copy /b file ảnh gốc + file nén tên ảnh ẩn
Ví dụ cho dễ hiểu ^^ :
Mình có 1 file ảnh là 1.jpg , 1 file mình nén file ảnh đó với file mình cần ẩn là 1.zip , mình muốn file ảnh ẩn ( tức là đã giấu file vào trong đó rồi ) tên là duy.jpg , tất cả đều đặt ở ổ C:\ thì mình gõ :
copy /b 1.jpg + 1.zip duy.jpg![]()
Còn đây là kết quả![]()
Cái này mới quan trọng nè
+ Nếu bạn mở file bình thường thì nó sẽ hiện ra hình như hiện hình bình thường :![]()
+ Nếu bạn mở file bằng chương trình hỗ trợ mở tập tin nén thì nó sẽ hiện ra file nén của bạn ( ở đây mình dùng winrar ) :![]()
Xong , giờ bạn có thể share mấy cái bí mật mà không sợ lộ gồi
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 10:52
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Window could not start
Windows could not start because the following file is missing or corrupt
\Windows\System32\Config\System
You can attempt to repair this file by starting Windows setup using the original Setup CD-ROM
Select "r" at the first screen to start repair.
1.Bạn cần cho đĩa CD cài đặt WinXP vào ổ CD.
2.Khởi động lại hệ thống cho đĩa CD khởi động trước.(chỉnh lại thứ tự boot trong BOIS).
3.Chờ cho CD khởi động lên , bạn lựa chọn bấm chữ R để Recovery Console.
4.Chọn ổ đĩa chứa thư mục Windows - thông thường là 1.
5.Xuất hiện màn hình C:\WINDOWS bạn làm tiếp như sau:
md tmp
copy c:\windows\system32\config\system c:\windows\tmp\system.bak
copy c:\windows\system32\config\software c:\windows\tmp\software.bak
copy c:\windows\system32\config\sam c:\windows\tmp\sam.bak
copy c:\windows\system32\config\security c:\windows\tmp\security.bak
copy c:\windows\system32\config\default c:\windows\tmp\default.bak
delete c:\windows\system32\config\system
delete c:\windows\system32\config\software
delete c:\windows\system32\config\sam
delete c:\windows\system32\config\security
delete c:\windows\system32\config\default
copy c:\windows\repair\system c:\windows\system32\config\system
copy c:\windows\repair\software c:\windows\system32\config\software
copy c:\windows\repair\sam c:\windows\system32\config\sam
copy c:\windows\repair\security c:\windows\system32\config\security
copy c:\windows\repair\default c:\windows\system32\config\default
6.Bấm EXIT để khởi động lại hệ thống
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 07:32
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
Tao File Ghost Co The Chay Tren Nhieu May
Tạo file ghost để có thể chạy trên nhiều máy
Nguyên nhân khiến tập tin ghost Windows XP thường “máy nào chạy máy nấy” là khi cài Windows XP trên máy bất kỳ, nó đều tự động thiết lập thông số các tập tin cấu hình đúng theo đặc trưng phần cứng của máy đó. Khi mang sang máy khác, có đặc trưng phần cứng khác, nó không thể chạy được vì không thể quản lý được phần cứng mới và cũng không có khả năng tự động thiết lập lại cấu hình phần cứng như Windows 9x. Để khắc phục nguyên nhân này, chúng ta sẽ dùng bộ công cụ System Prepairation Tool đi kèm theo đĩa cài đặt Windows XP để xóa bỏ tập tin cấu hình phần cứng trong Windows XP trước khi ghost.
+ Bước 1: Bạn đưa đĩa CD cài đặt Windows XP vào, tìm đến thư mục \SUPPORT\TOOLS. Giải nén toàn bộ tập tin DEPLOY.CAB vào thư mục C:\SYSPREP (với C: là ổ đĩa cài đặt Windows XP của bạn). Nếu máy bạn có cài đặt WinZip, nhấn phải chuột vào tập tin DEPLOY.CAB, chọn WinZip\ Extract to -> gõ vào C:\SYSPREP rồi nhấn OK.
+ Bước 2: Chuyển đến thư mục C:\SYSPREP, chạy tập tin SETUPMGR.EXE để tạo ra tập tin trả lời tự động cho quá trình cài đặt sau này. Nhấn Next -> chọn mục Create a new answer file -> chọn Sysprep install. Chọn bản Windows XP bạn sẽ dùng (Home hay Professional), đánh dấu vào Yes, fully automate the installation. Bây giờ chương trình sẽ yêu cầu bạn điền các thông tin giống như khi bạn cài đặt Windows XP. Nhấn Next để điền các thông tin. Bạn chú ý khai báo các phần bắt buộc sau đây: mục Customize the Software và Providing the Product Key (CDKey của Windows XP) trong thẻ General Setting, mục Computer Name (tên máy tính) trong thẻ Network Setting. Khi điền xong nhấn Next, máy sẽ hỏi bạn lưu thông tin vào đâu, bạn gõ vào: C:\Sysprep\sysprep.inf rồi nhấn OK. Đóng cửa sổ chương trình đang chạy lại.
+ Bước 3: Lấy đĩa CD cài đặt Windows XP ra, đưa đĩa CD có khả năng boot về DOS thực và chứa chương trình Ghost vào.
+ Bước 4: Chạy tập tin sysprep.exe trong thư mục C:\SYSPREP, nhấn OK khi gặp thông báo. Bạn đánh dấu vào mục Mini Setup và PnP (chức năng Plug & Play: tự động dò tìm và cài đặt phần cứng). Trong phần Shutdown, chọn Reboot. Sau đó nhấn Reseal. Máy tính sẽ khởi động lại.
Bây giờ, sau khi máy tính khởi động lại về dấu nhắc DOS. Bạn chạy chương trình Ghost có trên CD để tạo tập tin Ghost Windows XP. Tập tin Ghost này có thể chạy trên mọi máy tính có cấu hình khác nhau. Khi bung tập tin Ghost này ra và chạy Windows XP, nó sẽ tự động chạy chương trình Mini Setup để xác lập lại các thông số về phần cứng cho phù hợp với mỗi máy.
Để biết thêm thông tin chi tiết, bạn có thể đọc các tập tin trợ giúp chứa trong tập tin DEPLOY.CAB như: deploy.chm, ref.chm và setupmgr.chm.
Sưu tầm
chúc thành công
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 19:25
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Dua Logo Vao Windown System Properties
1.Bạn tạo một ảnh công ty có kích thước 160x120 pixel hoặc 115x182 pixel .
2.Lưu lại thành tên file dưới tên : oemlogo.bmp , đưa file này vào thư mục c:\windows\system hoặc c:\windows\system32
3.Bạn mở NotePad gõ như sau
[General]
Manufacture= Tên công ty
Model=Địa chỉ công ty
[Support Information]
Line1= Số điện thoại
Line2= .....
Line3= .....
Line4= .....
Line5= .....
Line6= .....
4.Bạn lưu file này thành tên như sau : oeminfo.ini , đưa file này vào đường dẫn c:\windows\system hoặc \windows\system32
============== Chúc bạn thành công =============
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 19:22
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Thu Thuat Registry
Registry là trái tim của Windows. Một cơ sở dữ liệu lưu trữ những thông số thiết lập của hệ điều hành như cấu hình hệ thống, cấu hình phần cứng, các loại văn bản hay thiết lập của các chương trình đã cài đặt… Kiểm soát được nội dung của Registry là yêu cầu tất yếu để ta sử dụng PC một cách khoa học, hiểu sâu hơn về môi trường làm việc của Windows. Registry không cần nhiều kiến thức để hiểu nhưng lại đem lại cho ta nhiều kinh nghiệm bổ ích khi xâm nhập và kiểm soát nó. Đồng thời, hiểu biết về Registry cũng giúp cho chúng ta tiến xa hơn trong kỹ thuật lập trình trên nền Windows, tìm tòi các cách bảo mật, cracking, hay hacking. Rất nhiều thủ thuật Registry giúp ta tạo một Windows mang tính đặc trưng riêng mà các tiện ích có sẵn của Windows kèm theo không làm được, ta sẽ có thể khám phá những chức năng tiềm ẩn bên trong của Windows. Dưới đây là một số thủ thuật với Registry trong Windows: 1. Sao lưu Registry: Công việc đầu tiên là phải sao lưu registry để ta không phải tốn nhiều thời gian thiết lập lại hệ thống theo ý muốn sau khi cài mới Windows. Trong Windows XP, người dùng không thể sao lưu registry trong khi hệ điều hành đang hoạt động. Những tập tin registry đã bị khoá và người dùng không thể truy xuất đến chúng. Một cách thức để sao lưu registry là sử dụng chức năng System Restore được kết hợp sẵn trong Windows XP hoặc dùng phần mềm từ các hãng thứ ba. Ngoài ra, ta có thể dùng cách thức vào registry bằng cách gõ “regedit” trong hộp thoại Start – Run và xuất (export) từng phần hay toàn bộ registry trong khi Windows XP đang hoạt động, (lưu ý là nên chọn All trong cửa sổ Export nếu không file .reg chỉ lưu giữ thông tin của khoá mà con trỏ đang ở đó mà thôi) và lưu vào nơi an toàn. Nếu có bất kỳ lỗi registry nào xuất hiện khi sử dụng, bạn có thể dùng tập tin registry đã export để khôi phục lại từng phần hay toàn bộ registry. Tập tin sao lưu từ registry cũng như một tập tin văn bản bình thường, có định dạng .reg, khi cần khôi phục thì chỉ cần double click vào tập tin là hoàn tất. 2. Cập nhật lại Registry: Sau khi tiến hành các thay đổi, ta nên cập nhật lại Registry để thấy được các thay đổi. Trong các công cụ của Windows khi nhấn “Apply” thì Registry sẽ cập nhật lại ngay tức khắc, ta thấy được những thay đổi của mình có hiệu quả tức thì. Nhưng đối với những thay đổi trực tiếp trong Registry Editor thì Registry không thể cập nhật lại tức thì được. Chúng ta phải Restart hoặc Log Off lại máy để thấy được hiệu quả của sự thay đổi. Log Off và Restart đôi khi mất thời gian. Thủ thuật này giúp ta cập nhật lại Registry một cách nhanh nhất: Mở Task Manager (nhấn phải chuột trên TaskBar rồi chọn Task Manager, hoặc ấn tổ hợp phím Ctrl+Alt+Del, hoặc ấn tổ hợp phím Ctrl+Shift+Esc), di chuyển qua Tab Processes, chọn Explorer.exe, nhấn phím Del hoặc chọn End Processes. Khi đó, nếu cửa sổ Shutdown xuất hiện thì nhấn Cancel. Tiếp đến di chuyển qua Tab Applications và nhấn vào New Task… gõ explorer và OK. 3. Chỉnh sửa Registry: + Tạo mốc phục hồi Registry: Tạo mốc phục hồi Registry: Start – All Programs – Accessories – System Tools – System Restore – Create restore point, đặt tên thời điểm và nhấn OK. Khi cần phục hồi, chẳng hạn do sơ xuất sau khi chỉnh sửa máy và gặp vấn đề (như treo máy), ta lại vào …System Restore – tên lịch vào tên thời điểm rồi chọn Next… chờ là xong. + Thủ thuật với Registry: * Buộc Windows XP lưu dữ liệu vào bộ nhớ chính: Nếu bộ nhớ Ram trên 256 MB thì nên buộc máy tính dùng hết bộ nhớ này rồi hãy dùng đến bộ nhớ ảo (lấy từ đĩa cứng). HKEY_LOCAL_MACHINE\ System\ ControlSet001\ Control\ SessionManager\ Memory management. Kích chuột vào tên cuối cùng của đường dẫn này để mở nội dung bên trong của nó sang cửa sổ bên phải. Chuyển chuột vào bên phải, nhấp phải | Chọn vào New | Chọn DWORD Value | Đặt tên là DisablePagingExecutive và gõ Enter. Nhấp phải chuột vào tên vừa đặt | Chọn Modify | Gõ số 1 và nhấp OK. * Buộc Windows XP gỡ bỏ các DLL ngay sau khi đóng chương trình để tránh lãng phí: Vào HKEY_LOCAL_MACHINE\ Software\ Microsoft\ Windows\ CurrentVersion\ Explorer. Chuyển chuột vào khung bên phải, nhấp phải, chọn New-DWORD Value, đặt tên là AlwaysUnloadDLL và gõ Enter. Nhấp phải chuột vào tên vừa đặt, Modify, gõ số 1 và nhấp OK. * Đăng ký Windows mà không cần phải đăng ký thông qua Microsoft: Vào HKEY_LOCAL_MACHINE\ SOFTWARE\ Microsoft\ WindowsNT\ CurrentVersion. Chuyển chuột vào khung bên phải, nhấp phải chuột vào RegDone, Modify và gõ 1, nhấp OK. * Tăng tốc độ shutdown cho Windows XP: Vào HKEY_CURENT_USER\ Control Panel\ Desktop. Chuyển chuột vào bên khung phải, nhấp phải lên từng key sau, chọn lệnh Modify trên menu, rồi gõ giá trị mới và nhấp OK. AutoEndTasks=1,MenuShowDelay=0, WaitToKillAppTimeout=4000. Vẫn trong khung bên phải đó, nhấp phải, chọn New-String Value, gõ tên: WaitToKillServiceTimeout và Enter, nhấp phải vào nó, chọn Modify và gõ 4000, nhấp OK. Vào HKEY_LOCAL_MACHINE\ SYSTEM\ CurrentControlSet\ Control. Chuyển chuột vào khung bên phải, nhấp phải lên WaitToKillServiceTimeout, lệnh Modify và gõ 4000 cho khớp với trên kia, nhấp OK. * Tự động đóng các chương trình bị “treo”: Vào HKEY_USER\DEFAULT\Control Panel\Desktop. Chuyển chuột vào khung bên phải, nhấp phải vào AutoEndTask, chọn Modify và gõ 1, OK. Thời gian mặc định để Windows tự động đóng chương trình gây lỗi của giá trị WaitToKillAppTimeout là 20 giây, gõ lại là 0 để Windows tự động kết thúc chương trình ngay mà không cần báo “End Program” nữa. * Tăng tốc bổ sung cho Window XP: HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\MICROSOFT\Windows\CurrentVersion\Explorer\ RemoteComputer\Name Space. Nhấp vào nhánh {D6277990-4C6A-11CF-8D87-00AA0060F5BF} , nhấp Edit trên Menu, delete và OK. * Ẩn/Hiện account bất kỳ trong màn hình Welcome: Bình thường, màn hình Welcome của Windows hiển thị tất cả account đã được tạo trong máy ngoại trừ account Administrator. Nếu muốn hiển thị account Administrator, người dùng bắt buộc phải can thiệp vào Registry. Do đó, nếu muốn ẩn account Administrator, ta cũng phải sửa đổi Registry theo các bước: * Thanh Start hiện nhanh hơn: Vào HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop. Chuyển chuột vào khung bên phải, nhấp phải vào MenuShowDelay, chọn Modify và gõ 0, OK. * Giảm thời gian chờ đợi: Vào HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop. Nhập giá trị 200 cho HungAppTimeout, WaitToKillAppTimeOut. Click New à String Value: nhấn F2 để đặt tên cho khoá này là WaitToKillServicesOut, nhấn đúp nhập giá trị 200. * Giảm thời gian tắt máy (ít nhất là gấp đôi): HKEY_LOCAL_MACHINE\System\CurrentControlSet\Control. Nhập giá trị mới là 200 cho HungAppTimeout (nếu chưa có phải tạo mới). * Hiện hộp thoại thông báo khi log on: HKEY_LOCAL_MACHINE\ SOFTWARE\ Microsoft\ Windows NT\ CurrentVersion\ Winlogon. Tạo hai String value mới (nếu chưa có) với tên là: LegalNoticeCaption và LegalNoticeText. Nhập dữ liệu cho LegalNoticeCaption là tiêu đề hộp thoại thông báo, còn LegalNoticeText là nội dung hộp thoại thông báo. * Vô hiệu thao tác click Properties trên My Computer: HKEY_CURRENT_USER\ Software\ Microsoft\ Windows\ CurrentVersion\ Policies\ Explorer. Tạo DWORD Value với tên là NoPropertiesMyComputer (nếu chưa có), đặt giá trị 1 nếu muốn vô hiệu menu Properties, đặt giá trị 0 nếu ngược lại. * Folder Options trong Explorer: HKEY_CURRENT_USER\ Software\ Microsoft\ Windows\ CurrentVersion\ Policies\ Explorer. Tạo DWORD Value với tên là NoFolderOptions (nếu chưa có), đặt giá trị 1 nếu muốn ẩn menu Folder Options, đặt giá trị 0 nếu ngược lại. * Ẩn một hoặc nhiều ổ đĩa trong cửa sổ Explorer: HKEY_CURRENT_USER\ Software\ Microsoft\ Windows\ CurrentVersion\ Policies\Explorer. Tạo mới DWORD Value với tên NoDrives (nếu chưa có). Chú ý rằng có sự tương ứng giữa tên ổ đĩa và các con số như sau: A:1, B: 2, C: 4, D: 8, E: 16, E: 32, F: 64, G: 128, H: 256, I: 512, J: 1024, K: 2048, L: 4096, M: 8192, N: 16384, O: 32768, P: 65536, Q: 131072, R: 262144, S: 524288, T: 1048576, U: 2097152, V: 4194304, X: 8388608, Y: 16777216, Z: 33554432. All: 67108863. • Muốn ẩn 1 ổ đĩa thì đặt giá trị cho NoDrives tương ứng với số đặc trưng cho ổ đĩa. Ví dụ nếu muốn ẩn ổ C thì đặt giá trị 4 cho NoDrives. Muốn ẩn nhiều ổ đĩa thì đặt giá trị cho NoDrives tương ứng với tổng các số đặc trưng của các ổ đĩa đó. Ví dụ muốn ẩn ổ C và D thì đặt giá trị 12 (=4+8) cho NoDrives. * Uninstall bằng Registry: HKEY_LOCAL_MACHINE\ Software\ Microsoft\ Windows\ CurrentVersion\ Uninstall. Muốn uninstall ứng dụng nào bạn chỉ việc xóa ứng dụng đó trong nhánh Uninstall khỏi Registry. Định dạng thông báo giờ trên Taskbar: HKEY_CURRENT_USER\ Control Panel\ International. Sửa lại dữ liệu như sau: sTimeFormat là : Now hh:mm:ss tt s1159 là : sáng s2359 là: chiều

Sao lưu Registry
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 19:08
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Lay Tien Ve Tai Khoan Di Dong
DÙNG ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG KHÔNG MẤT TIỀN !
(Tích luỹ tiền về điện thoại di động để dùng ĐT miễn phí !)
Chào các bạn !

Một chương trình mới đã được Bộ Văn Hoá Thông Tin xét duyệt và cho phép thực hiện tại Viêt-Nam.
TÔI SẼ LÀM GÌ VỚI CHIẾC DI ĐỘNG CỦA TÔI?
Bạn chỉ cần kích hoạt về hệ thống 8709 của Công Ty HDC
Tức khắc hệ thống sẽ gửi đến di động cho bạn một địa chỉ trang web để bạn xem hướng dẵn.
Bạn hãy đọc kỹ thoả thuận của công ty HDC về việc tích luỹ tiền về điện thoại cho bạn.
Bạn soạn tin nhắn như sau:
A DC b14344
( Chữ in hoặc chữ thường cũng được , hoặc : a dc b14344 )
(Lưu ý: có 2 khoảng cách)
Bạn gửi đến số:8709
Áp dụng cho các mạng di động: Viettel , Vinaphone , Mobifone.
(Sim mobil mới mua kg đăng ký được , cũ được .
các đầu số " 0122 , 0123 " chưa ddược phép đăng ký )
Lưu ý:
_Bạn chỉ nhắn một tin duy nhất,khi hệ thống 8709 đã trả lời,
dòng link dưới cùng là địa chỉ trang web,bạn không cần nhắn gì nữa !
Bạn nên xem kỹ tiết mục đầu tiên của trang web này (mục1 -)
Chương trình này đã được đăng ký bản quyền. số 497/2007/QTG ngày 19/03/2007
do Cục bản quyền tác giả - Bộ Văn hoá thông tin cấp.
Tài khoản sẽ được tích luỹ riêng biệt trên hệ thống8709.
(không cộng chung với tài khoản bạn đang xử dụng.)
Bạn được phép yêu cầu thanh toán vào:
-Tài khoản tại ngân hàng của bạn.
-Về địa chỉ nhà ở của bạn.
-Nhận mã số thẻ cào điện thoại,
công ty HDC sẽ gửi mã số thẻ cào về di động của bạn.
Đối với người đã kích hoạt tiết mục này,và đã có tiêu chuẩn tích luỹ,
thì chuyện dùng điện thoại không mất tiền ở đây không còn gì xa lạ với anh ta nữa .
Bạn có thể tim hiểu thêm chương trình qua:
_báo Bóng đá ngày 19/4/07,
_Báo Sài gòn Giải phóng ngày 18/4/2007,
_Báo An Ninh thủ đô ngày 18/4/2007,
_Báo Tri thức trẻ ngày 10/04/2007.
_Báo Sinh Viên ngày18/4/07.
Sau khi kích hoạt thành công,các bạn chat với nick : nguyenhaidang83
để nhận page hướng dẫn cách tích luỹ tiềnhiệu quả và nhanh nhất.
Bằng chứng đã tích luỹ tiền vào di động:

Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 15:40
Nhãn: Kiếm Tiền Online
Cach Diet Virus Secret.exe Và Phim nguoi lon.exe
"Secret.exe"
Để diệt virus này thi có nhiều cách nhưng con này không cho logon thì bạn làm như thế này : " B1: Khởi động từ đĩa Hiren's Boot, sử dụng chương trình quản lý file trong Hiren's Boot để vào thư mục System32
B2: Thay thế file Sethc.exe bằng cmd.exe (bằng cách gõ: copy cmd.exe sethc.exe /y)
B3: Lấy đĩa Hiren's Boot ra và Khởi động lại máy
B4: Tại cửa sổ Logon, nhấn Shilt 5 lần để hiện cửa sổ Command Line
B5: gõ vào regedit.exe
B6: Duyệt đến khóa :HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\Microsoft\Windows NT\CurrentVersion\Winlogon
sửa lại giá trị mặc định là:
"Userinit"="C:\\Windows\\system32\\userinit.ex e,
=> logon duoc ->tìm chương trình diệt virus để diệt (có thể diệt bằng tay)
Dùng chương trình hoặc bạn có thể diệt bằng tay con này:
vô safe mode
mở task manager lên sẽ thấy 2 em: userinit.exe (em này do virus tạo ra nằm ở C:\windows thay vì file mặc định là ở C:\windows\system32) và system.exe
--->> khi vào c:\windows bạn sẽ thấy 1 folder ẩn có tên là userinit.exe
và C:\windows\system32 sẽ có 1 folder ẩn là system.exe
Task manager Endproccess tree 2 em này nhớ là cho nó end luôn nhá nó mà tạo lại là chưa được đâu (cái này nhanh tay là được hi hi)
Vô C:\windows xóa folder userinit.exe
C:\windows\system32 xóa folder system.exe
xong vô regestry HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\microsoft\windowsNT\Cu rrentVersion\winlogon
chỉnh cái userinit lại là: C:\WINDOWS\system32\userinit.exe,
(không làm bước này là coi như khỏi logon vào win nha)
xong restart lại là ok
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 08:03
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
Nguoi Ban Tot Nhat
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 08:02
Nhãn: Truyện Ngắn
Ngay 8 Thang 3
Con trai yêu quí! Thời gian gần đây con có nhiều thay đổi, điều đó khiến mẹ vừa vui, vừa suy nghĩ rất nhiều. Nhân ngày 8/3, là ngày của mẹ, cũng là ngày dành cho “cô bé” mà con mấy lần mời về nhà chơi ấy. Mẹ có vài điều muốn nói với con.
Con đã lớn rồi, nhưng, hình như chưa thực sự trưởng thành. Nói đến đây, thể nào con cũng giãy nảy lên nói mẹ trêu con. Không, mẹ nói có sách, mách có chứng hẳn hoi.
Mẹ vẫn nghĩ, người thực sự trưởng thành là người biết nhận khuyết điểm và cố gắng sửa sai. Nên, muốn chứng tỏ sự “người lớn” của mình, trước hết con nên kiên nhẫn đọc cho hết bức thư của mẹ:
1. Từ ngày con... cai sữa, không tính những bữa ăn dặm, trung bình mẹ nấu cho con ba bữa một ngày. Con nay mười tám đôi mươi, phép tính đơn giản, con cứ thế mà nhân lên. Lúc vui thì con ăn, lúc buồn con bỏ bữa, cũng chẳng phụ giúp mẹ bao giờ. Bạn gái con đến nhà, trổ tài nấu nướng, con lao vào bếp rửa chén, dọn dẹp, đến nhiều tuần sau đó vẫn còn hào hứng kể về hương vị của các món ăn.
2. Con ở nhà thì vừa lười tắm vừa bày bừa. Mẹ phải nhắc con từ chuyện đánh răng đến chuyện cho quần áo bẩn vào máy giặt, thường thì mẹ vẫn tự đi dọn phòng, thay ga giường cho con (vì như thế còn hiệu quả hơn việc nhắc con làm). Nghe bạn gái đến nhà, con như “lên cơn”, tổng vệ sinh nhà sáng loáng, để rồi mấy hôm sau đâu lại vào đấy!
3. Hôm trước mẹ mệt, mẹ nhờ con đi mua hộ mẹ một phần cháo chỗ bà Tư đầu ngõ, con lắc đầu nguầy nguậy sai lại em gái, bảo rằng con đã có hẹn sang đón bạn gái con đi... ăn hàng. Mà bé Mi thì sắp có bài kiểm tra, nó vẫn đang tranh thủ ủi một mớ quần áo phụ mẹ, trong đó nhiều nhất là đồ của con.
4. Con bây giờ chẳng chịu dành thời gian nói chuyện với mẹ. Muốn biết gì về con, mẹ phải hỏi, con thì trả lời nhấm nha nhấm nhẳng qua loa cho có. Trong khi, con thường dành hàng tiếng đồng hồ để “nấu cháo” điện thoại, hay chat với bạn gái con, dù hai đứa đã gặp nhau cả ngày ở trường.
5. Ngày 8/3, con dự định rất nhiều cho cuộc hẹn của con và bạn gái, con còn hỏi han mẹ cách chọn quà. Không phải mẹ buồn vì mẹ “xấu bụng” chấp nhất gì con, không phải vì mẹ sẽ được nhận quà của bố hay của em gái con. Mà vì mẹ thấy con quá sức hồn nhiên, vô tâm (với những nghĩa xấu của từ này!).
Lúc con đọc bức thư này, mẹ, bé Mi và cả cô bạn gái dễ thương của con đã ra phố. Hội-liên-hiệp-phụ-nữ của nhà mình quyết định tổ chức một buổi tối... ra trò (gồm có ăn uống, xem phim, mua sắm và nhiều thứ khác!). Con ở nhà, chịu khó tự nấu mì gói hay ra đầu phố mua gì mà ăn nhé. Tối về, mẹ con mình nói chuyện sau!
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 07:44
Nhãn: Truyện Ngắn
Viet Nam Vo Dich
Trong 1 cuộc tranh luận về cây cối .
Thằng Hà Lan : - Nước tao trồng được loài hoa đẹp nhất thế giới, đó là hoa Tuylip.
Thằng Bungari: - Hoa đấy xấu bỏ xừ, chỉ đáng ngồi lên .
Thằng VN: - Đúng, đúng .
Thằng Bungari: - Nước tao mới là trồng được loài hoa đẹp nhất, đó là hoa Hồng .
Thằng Hà Lan: - Hoa đấy xấu bỏ xừ, chỉ đáng ngồi lên .
Thằng VN: - Đúng, đúng .
Thằng Hà Lan và Bungari : - Thế nước của mày trồng được cái cây gì mà nãy giờ cứ kêu đúng thế hả ?
Thằng VN : - Nước tao trồng được cây xương rồng. Đố chúng mày dám ngồi lên. Việt Nam vô địch. ![]()
Cách 1 gang
Trên một chuyến bay, có 3 người, 1 Mỹ, 1Nga, 1Việt ngồi gần nhau.
Tay người Mỹ khoe: - Các ông không biết chứ nước Mỹ chúng tôi mới chế tạo được một loại máy bay phản lực bay chạm tầng khí quyển!
- Bốc phét - 2 người kia phản đối - làm thế quái nào được!
- Không được thì ít ra cũng chỉ cách đọ một gang là cùng! Tay kia chống chế .
Đến lượt người Nga: - Nước tôi còn chế được tàu ngầm nguyên tử có thể lặn xuống tận đáy đại dương!
- Bốc phét, làm thế qué nào được!
- Không được thì ít ra cũng cách chỉ một gang!
Anh người Việt nghĩ mãi không ra thành tựu gì của đất nước mình bèn nói:
- Nước tôi người ta có công nghệ mới cho phép đẻ được bằng rốn kia!
- Bốc phét, làm thế quái nào ? - Không được thì ít ra cũng cách độ một gang là cùng!!!![]()
Ở khoa Sinh. Có 3 tay sinh viên : 1 Mỹ, 1 China và 1 VN . Lúc đó trong phòng thí nghiệm có 1 con chồn hôi .
Thằng VN : - Tao thách chúng mày thi xem đứa nào vào ngồi trong phòng thí nghiệm được lâu nhất đấy .
Thằng Mỹ : - Để tao, người Mỹ bọn tao to khỏe nhất , chắc chắn sẽ ngồi được lâu nhất.
Nói xong, thằng Mỹ vênh váo vào phòng thí nghiệm . Thằng VN & Trung Quốc bắt đầu ngồi chờ . 1 phút .... 2 phút .... 2phút 30s................... 3 phút ............................. ........ ........... 3 phút 10s, cánh cửa phòng bật mở ............. Thằng Mỹ mặt xanh lét chạy ra :
- Tôi ko thể chịu được nữa rồi. Thật ko thể ngờ là con chồn đấy lại hôi đến như thế .
Thằng China cười khẩy :
- Người Mỹ bọn mày chỉ được cái to xác thôi. Người China tao la những con người có đầu óc và biết chịu đựng nhất . Nói xong, thằng China vênh váo vào phòng thí nghiệm . Thằng VN & Mỹ bắt đầu ngồi chờ . 1 phút .... 2 phút .... 3 phút ............ 3 phút 10s..........3phút 30s.......................... .ssss..... 3 phút 50s, cánh cửa phòng bật mở ........ Thắng China mặt xám ngoét chạy ra:
- Tôi ko thể chịu được nữa rồi. Thật ko thể ngờ là con chồn đấy lại hôi đến như thế .
Thằng VN:
- Nghe bọn mày nói thật đáng sợ. Tuy nhiên, tao vẫn muốn thử sức mình xem sao .
Thằng Mỹ bĩu môi :
- Khỏe như tao đây mà còn ko chịu được huống chi là mày .
Thằng China :
- Giỏi chịu đựng như tao đây mà còn ko chịu nổi nữa là mày .
Tuy nhiên, thằng VN vẫn vào phòng thí nghiệm . Thằng China & Mỹ bắt đầu ngồi chờ . ...30s....... 1phut .............. 1phut30s ............................. ......... 2phut ................... 2phut20s.................. ............ 2phut22s, cánh cửa phòng bật mở .............. ........................ Con chồn hôi chạy ra:
- Tôi không thể chịu được nữa rồi. Thật không thể ngờ được là nó lại hôi hơn cả tôi . Huhu........
................. ![]()
Thế giới tổ chức một cuộc thi thư xem ai là người chịu đói hay nhất.Có rất nhiều người tham gia, đến vòng chung kết chỉ còn lại bốn người đại diện cho bốn dân tộc đó là Mỹ , Úc,Thụy sĩ và Việt Nam mà đại diện danh dự đó thuộc Vật lý và tuổi trẻ, đó là anh Lanovia Cuộc thi như sau, bốn người vào một phòng kính ko có nươc uống ko có gạo kô có bếp ga ( tất nhiên ko có đồ ăn vì thi nhịn đói mà) trong phòng duy nhất chỉ có một cái chuông điện, hễ ai đói wá chịu ko nổi thì bấm chuông. Sau 3 ngày chuông ở phòng người Mỹ reo lên Sau 7 ngày chuôg ở phòng Thụy Sĩ reo lên Sau 2 tuần người Uc được khiêng ra Và sau cả 3 tháng vẫn không thấy chuông ở phòng anh Lanovia reo, tất cả đều thán phục tài nhịn ăn uống của Lanovia, người ta mới quyết định mở của trao giải nhất cho anh.Toàn thể các bạn trong VLTT điều đến chúc mừng và đem theo rất nhiều hoa và bánh kẹo... Khi ngươi ta mở cửa thi không thấy anh đâu, chỉ thấy một bộ xương khô với dòng chữ "TỔ CHA THẰNG MẤT DẠY NÀO LÀM HƯ CÁI CHUÔNG RỒI " ![]()
Tại một quán nhậu, một hôm có 3 người Mĩ bước vào.1 người dõng dạc hô :"cho 3 chai bia, ko cần cái mở nút " .3 chai bia được mang lên. Người Mĩ rút súng pằng pằng pằng, bay 3 cái nút chai, cả quán xanh mặt! Bỗng 3 người Nhật bước vào, " 3 chai bia, ko cần cái mở nút chai ". 1 người rút kiếm : xẹt xẹt xẹt , 3 cái nút chai bay mất tiêu! Người Nhật vênh mặt, người Mĩ gườm gườm. Bấy giờ 3 người Việt Nam ngồi trong góc quán mới kêu lên : "cho 3 chai bia, lấy dùm cái mở nút luôn ". Thằng Mĩ và Nhật đều cười lớn . Việt Nam nói tiếp :"ko cần đá (ice)" . 1 người rót Bia ra 3 cốc rồi lấy 3 trái lựu đạn rút chốt thả vào ! Mĩ tái mặt ,Nhật chui xuống gầm bàn .![]()
Thế giới mở một cuộc thi gan dạ gồm có 3 nước tham gia : Việt Nam , Mỹ , Nhật Bản . Người Mỹ lấy súng bắn vào đầu mình Người Nhật lấy kiếm tự rạch bụng mình Người Việt Nam lấy quả bom ra và... ngồi cưa . Trọng tài tuyên bố : Việt Nam thắng!!!![]()
Vì lý do không ai chịu nhường ai chức vô địch thế giới về sự thông minh, người Nga bèn tổ chức một cuộc thi đấu giữa hai đội tuyển VN - ISRAEN. Hai đội mỗi đội sẽ có 03 đấu thủ cùng một khoản tiền đi từ MAXCOVA lên LENINGRAT và ngược lại, ai chi phí ít nhất người đó sẽ thắng trong cuộc thi. Đúng thời gian quy định cả hai đội xuất phát lên đường. - VN 03 người mua 01vé. - ISRAEN 03 người mua 02 vé. Sau khi tàu chuyển bánh cả 03 đấu thủ VN thay phiên nhau chấn giữ WC làm nó luôn luôn bận cho đến khi kiểm soát vé {KSV}tới nơi thì 03 anh chàng cùng lúc biến hết vào ngồi chung trong đó . Khi anh chàng KSV gõ cửa WC thì cửa khẽ mở ra và 01 anh chàng chìa vé ra cho kiểm tra. Hết chỗ chốn anh chàng do thái còn lại phải bị phạt vì không có vé. Bị cho nốc ao tại lượt đi các đấu thủ ISRAEN quyết tâm gỡ lại trong lượt về từ LENIGRAT - MAXCOVA. - VN 03 người mua 02 vé. - ISRAEN 03 người mua 01 vé. Và mọi chuyện cũng tiến triển giống như khi đi, cho đến khi KSV chuẩn bị bước vào toa làm nhiệm vụ và cả 03 chàng do thái cùng biến hết vào trong WC. Anh chàng không có vé còn lại của đội VN đã nhanh chân tiến lại cửa WC gõ nhẹ hai cái. Cửa phòng hé mở và một bàn tay khẽ chìa vé ra cho kiểm tra , anh chàng VN nhón lấy cái vé bỏ vào túi áo của mình và đi về chỗ ngồi.![]()
Một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại, quyết định mở cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh. Muốn thế mỗi người phải đi wa 3 cái phòng, to...(đùa đấy ko có to đâu). phòng 1 có 1000 lít rượu,phòng 2 có 1 con sư tử hung dữ,phòng 3 có một ... cô gái trẻ,đẹp,xinh,dễ thương,đáng iu...(mệt wa)! Ai muốn giật giải phải uống hết 1000 lít rượu, đánh chít con sư tử, và phải í í 1000 lần với cô gái (ặc). Mĩ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước.2 ngày 3 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài Pháp tự hào với sự lãng mạn và quyến rũ, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 231 lần thì người ta khuân xác vứt ra ngoài. Còn mỗi bố Việt nam, chặc lưỡi :thôi làm phát rượu đã tính gì tính sau.Uống hết 1000 lít rượu, bố lảo đảo sang phòng con hổ.Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt một ngày, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài. bấy giờ bố việt nam lảo đảo bước ra, lè nhè : "Say quá, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu ko" ![]()
Cả thế giới phải nể phục sức mạnh kinh tế, đặc biệt là tiềm lực quân sự của Mỹ! Họ "đã nói là làm!" Thế mà sau vụ Trân Châu cảng, người Mỹ vẫn phải nể sợ người Nhật "Chưa nói đã làm!" Còn người Nhật ư?! Không bao giờ dám lơ là Trung Quốc, tiêu chí "không cần nói cũng làm!" đã làm người Nhật luôn cảnh giác với người Trung Quốc! Vậy người Trung Quốc sợ ai nhất?! Xin thưa, đó là người Việt Nam! Vâng, với truyền thống "nói 1 đằng làm 1 nẻo"
, đố bố thằng Tàu nào mà biết chúng ta nghĩ gì mà đề phòng đấy .
Thi Vắt Sữa Bò
Thế giới tổ chức cuộc thi vắt sữa bò, nước Hà Lan, nước Mỹ và Việt Nam lọt vào chung kết. Vòng chung kết ban giám khảo giao cho mỗi ứng 1 con bò, trong 5 phút ai vắt được nhiều sữa nhất sẽ thắng. Nước Hà Lan sau 5 phút vắt đực những 2 xô sữa, nước Mỹ vắt được 1 xô sữa, nước Việt Nam vắt được có 1 chén sữa. ---->Việt Nam thắng Ủa sao lạ vậy nhỉ.Đơn giản vì sau khi vắt xong 2 đối thủ kia chẳng nói gì nhưng người Việt Nam chúng ta thì hét lên 1 câu: TIÊN SƯ BỐ THẰNG NÀO ĐƯA CHO TAO CON BÒ ĐỰC . ![]()
Trên 1 chuyến máy bay. Phi công thông báo phải bỏ tất cả các vật không cần thiết vì máy bay quá tải.Trước tiên 1 người Mĩ thả 1 vali xuống ,anh người Nhật hỏi là cái gì. Anh Mĩ trả lời :"Ðô la đó ,nước tui có mà đầy."Tiếp theo anh Nhật thả một cái bao xuống.Anh Mĩ hỏi cái gì.Anh Nhật trả lời :"kim cương đó nước tui có mà đầy" Anh người Việt Nam thấy thế sẵn chân đạp luôn hai anh Mĩ và Nhật xuống.Anh người I Rắc( hỏi tại sao.Anh Việt Nam trả lời :"Mấy thằng ba xạo đó,nước tui có đầy" ![]()
Khi phát hiện trong cốc bia hơi có con ruồi: - Người Mỹ hỏi lại chủ quán xem con ruồi thật hay ảo. - Người Đức sẽ đổ cốc bia xuống sàn, trả tiền và ra khỏi quán. - Người Anh sẽ mắng nhiếc chủ quán, đòi cốc khác. - Người châu Phi ăn con ruồi, sau đó uống bia. - Người Trung Quốc vứt con ruồi đi và uống bia. - Người Việt Nam uống ngon lành, sau đó gọi chủ quán lại giới thiệu con ruồi và đòi cốc khác. Trước khi về còn cho người khách khác trong quán thuê lại con ruồi
. Hơn hẳn chúng mày ^^
Ttrong một hội nghị Nông dân quốc tế, một nông dân Pháp phát biểu: - Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 15-8. Một nông dân Anh: - Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 15-5 nhưng thu hoạch vào 15-7, sớm hơn các vị một tháng. Nông dân Mỹ: - Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 15-5, nhưng thu hoạch vào 15-6, sớm hơn hẳn hai tháng. Một anh nông dân Việt Nam: - Chúng tôi trồng vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 16-5. Cả hội trường: - Cái gì, chỉ có một ngày đã thu hoạch được? - À vâng, đúng lúc đấy chúng tôi thèm ăn khoai tây đến nỗi không chịu được .![]()
Trên 1 chuyến tàu chở 3 hành khách: Nga Mỹ va VietNam.Chẳng may tàu bị đắm, họ trôi vào 1 hòn đảo và bị thổ dân ở đó bắt.Người tộc trưởng đứng ra hỏi: -Các anh muốn sống và rời khỏi đảo chứ ??? -Tất nhiên rồi Tộc trưởng cười và nói: -Tôi sẽ thả các anh.Các anh hãy đi tìm 1 loại quả bất kỳ,rồi lấy 10 quả.Sáng mai hãy quay lại đây! Đừng mơ trốn dc chúng tôi sáng hôm sau họ quay lại với 10 quả mà mình tìm đc Tộ trưởng bắt đầu nói: -các anh hãy nhét hết số quả mình vừa liêm đc vào đít. Nếu ai nhét hết tôi sẽ thả các anh về đát liền! Người Nga tìm đươc 10 quả cam. nhét đc đến quả thứ 6 thì chết. Người Mỹ tìm đc 10 quả nho, nhét đc đến quả thứ 9 thì chết. Lên thiên đường,Nga hỏi Mỹ: -Anh nhét đc 9 quả rồi sao ko cố nốt ???? -Uh! Tôi cũng đang định nhét quả thứ 10 thì tháy thằng ViêtNam đem ra 10 quả sầu riêng.Tôi ko nhịn đc cười nên..........! ![]()
Công nghệ : Trong một cuộc hội nghị của các nhà khoa học trên thế giới , các nhà khoa học thay nhau khoe thành tích của quốc gia mình đã làm dc - Các nhà khoa học Nhật tuyên bố : "chúng tôi đào sâu xuống lòng đất 1000 m và đã tìm thấy dc lõi cáp đồng ...chứng tỏ người Nhật đã có đường dây điện thọai cách đây 1000 năm - Người Mỹ nói : "chúng tôi đào sâu xuống lòng đất 2000 m và tìm thấy dấu vết của lõi cáp quang , như vậy ở đây đã có truyền hình cáp từ 2000 năm trước - Còn 1 nhà khoa học Việt Nam đứng lên dõng dạc tuyên bố : "Chúng tôi đào sâu xuống lòng đất 5000m và ko tìm thấy gì cả , chứng tỏ cách đây 5000 năm ... người Việt đã xài di động " ![]()
Hội nghị quân sự cấp cao thế giới , các nước ai cũng khoe binh lính của mình có lòng dũng cảm rất cao. tướng Nhật bản biểu diễn trước: - Lính ! Thể hiện sức mạnh tinh thần saimurai đi ! Lính Nhật bước ra thi hành nghi thức harakiri , mổ bụng chặt ruột ra từng khúc , tự sát rất ghê. Ai cũng tái mặt , quả nhiên đáng sợ. tướng Nga cười nhếch mép , hất hàm: - Lính , làm cái gì cho tụi nó sợ đi ! Lính Nga chạy ra tẩm xăng vô người châm lửa đốt lên sau đó còn chạy lòng vvòng quanh sân , biểu diễn 1 số bài ballet kinh điển và 1 số thế võ truyền thống rồi mới lăn ra chết. Ai cũng gật gù cảm phục . Chỉ có tướng Mỹ là cười nhạo , phẩy tay: -Bay đâu , cho tụi nó thấy sức mạnh Hoa Kỳ đi ! Lập tức 1 phi công Mỹ chạy lên máy bay , bay biểu diễn mấy vòng , tới độ cao 2000m sau đó nhảy ra ko cần dù . Kết quả thì ai cũng biết . Lúc này tướng VN mới ung dung bước ra , ra lệnh : - các đồng chí hãy cho thế giới biết người Vn ra sao .... Chưa dứt câu thì 1 anh bộ đội VN bước ra : - Tui ngu gì làm , ông có ngon thì ông làm đi ! Hội nghị quân sự thế giới nhất trí cho rằng binh lính VN dũng cảm nhất.![]()
Trên một chuyến đò qua sông trong đó có 2 ng Nhật , 2 người Mĩ , 2 ng Trung Quốc và 2 ng Việt Nam. Đến giữa sông thì đò bị thủng và chìm dần . Sông rất sâu ko thể bơi đc và chỉ còn 1 khoảng là đò đến bến . Vì vậy muốn đò cập bến an toàn thì phải làm cho đò nhẹ hơn. Thấy vậy 2 người Mĩ liền kêu lên : Vì Oasinhton rùi nhảy luôn xuống sông.Một lát sau tàu chìm dần, 2ng Nhật bèn kêu:Vì Nhật hoang rồi cung nhảy luôn xuống. Mọt lát sau nữa .Đò lại chìm dần, thấy vậy 2 ng Việt Nam liền đứng dậy kêu:Vì Hồ Chí Minh rui đẩy luôn hai đứa ng Trung Quốc xuống sông và cập bến an toàn.![]()
Việt Nam đăng cai một hội nghị quan trọng của thế giới.Một hôm máy bay trực thăng trở thủ tướng của Việt Nam và tổng thống của Mĩ và tổng thống Nga bay lên tham quan HN từ trên không. Thu tướng Nga nói với hai vị kia:Các ngài có tin bây giờ tôi thả tờ 1 đôla xuống dưới kia thì mai cả thành HN xôn xao ko . Tổng thống Mi liền nói :Vậy đã là gì , các ngài có tin bây giờ tôi thả một vali đựng1000 đô xuống kia , mai cả nc VN này xôn xao ko. Nghe hai đứa chém gió , thủ tướng VN bực mình nói :Vậy bon mày có tin bây giờ tao đạp bọn mày xuống đây thì mai cả thế giới xôn xao ko.![]()
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:30
Nhãn: Truyện Cười
Yeu Mot Nguoi
Tôi và Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dụi dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.
Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn trùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.
Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.
Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lâm.
Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.
Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.
Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.
Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.
Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.
Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại.
Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là ... tên của tôi. Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.
Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lâm...
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:28
Nhãn: Truyện Ngắn
Hai Dola Mot Gio
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:
- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?
- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.
- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?
- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.
- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.
- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.
- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?
Ông bố rất bực mình: - Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!
Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ? Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con: - Con ngủ chưa?
- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.
- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.
Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.
Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:
- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?
- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không? ...................
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:27
Nhãn: Truyện Ngắn
Den Cho Em Va Sua Cho Anh
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa. Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi hai món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè một chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như một con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, ga lăng, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
Hai cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với hai người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó hai người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao?
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:25
Nhãn: Truyện Ngắn
Loi Noi Muon Mang
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....
- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu
Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......
Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau
Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước.... f
Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..
Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà
Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng
Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm
1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi
1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:
- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em
Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ
11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.
Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc
Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!
11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...
Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:22
Nhãn: Truyện Ngắn
Tinh Yeu
Cuộc đời giống như một câu chuyện nhưng người đọc lại không phải là bạn hay tôi, mà có lẽ lại là cánh chuồn mỏng manh trên kia. Tôi tin mình cũng sẽ là cánh chuồn… vào một ngày… Có cánh chuồn nào trên vai em không?
Đây là một câu chuyện lưu truyền trên mạng BBS của Đài Loan, sau tác giả giấu tên bán bản quyền cho nhạc sĩ Vũ Tuyền năm 2003. Truyện do nhà văn Trang Hạ dịch. Nếu bạn muốn đăng lại truyện này ở nơi khác xin vui lòng xin phép chị Trang Hạ.
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: “Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?”. Chàng trai không chần chừ vội đáp: “Con bằng lòng!”.
Thượng đế nói: “Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?”. Không chần chừ chàng trai vội đáp: “Con bằng lòng!”.
o O o
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
o O o
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
“Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…”, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
o O o
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
o O o
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: “Con bằng lòng!”. Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: “Con đã hối hận rồi sao?”. Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: “Con không!” Thượng đế hài lòng nói: “Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!”. Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: “Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời…”
o O o
Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?
Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.
“Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hoá thành băng!”
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:19
Nhãn: Truyện Ngắn
Ngay Thang Qua Di Khong Tro Lai
Anh đã đi làm, chín chắn và cương nghị, khác hẳn mấy chàng loai choai cùng trang lứa. Anh không ngày ngày đưa đón cô đến trường, hay la cà phố sá như bao đôi tình nhân khác.
Nhưng anh sẵn sàng gác công việc lại nghe cô hậm hực kể về đôi điều bực mình đang gặp phải, không đồng tình hay phản đối. Chỉ nhẹ nhàng: nấu gì cho em ăn nhé? Anh nói giận làm người ta mất năng lượng nhất. Có lẽ vì thế nên anh chẳng bao giờ thèm giận cô.
Rồi những khi anh bận công tác không một cuộc điện thoại hỏi thăm, cô giận dỗi: có gọi cũng không thèm nghe, bực tức ấm ức khóc, nhưng vẫn chờ đợi…
Anh về, cô ngạc nhiên: công ty nói đoàn của anh mai mới về mà. Anh nheo mắt cười vì biết cô bé đang khóc. Ôm chầm lấy anh, cô nức nở. Giận hờn theo nước mắt trôi đi đâu hết…
Cuộc sống sẽ mãi là màu hồng trong mắt, nếu cô không bướng bỉnh buộc anh phải cùng dự sinh nhật người bạn sau chuyến công tác dài mệt mỏi….
Bạn anh kể lại: chẳng biết làm gì mà chạy như bị ma đuổi, tránh thằng nhỏ lao ra nhặt trái banh giữa đường nên mất đà tông vào chiếc xe tải đang ngược chiều. Tim cô đau quá, cứ như bị ai xé toạc…
Anh đi rồi, bỏ lại sau lưng nỗi nhớ nhung dâng đầy trong tiếc nuối, bỏ lại cô bé con chỉ biết khóc những khi không có anh ở cạnh.
Một dạo, xem bộ phim “Thành thật với tình yêu”, cô thương cảm cho số phận của nam nhân vật chính “phải ra đi khi hạnh phúc chỉ mới bắt đầu, thật khổ sở!”. Anh chỉ trầm ngâm: “Không, người sống khổ sở hơn!”. Ngày đó cô chưa hiểu gì….
Cô thấy ghét anh tệ, biết rõ vậy, anh vẫn bỏ đi...
Lời cuối, anh nói hãy quên đi và bắt đầu một cuộc sống mới, sống cả phần anh nữa. Nhưng, đâu thể khiến người ta quên lãng dễ dàng…
Nhớ quá! Những kỉ niệm đã xa ngàn xa… Nhiều quá. Những kỉ niệm đã theo mây trời dạt trôi về nơi nào xa lắc... Chắc phải nghe lời anh! Nuối tiếc cũng chẳng ích chi, ngày tháng đã qua có bao giờ trở lại?! Nước mắt mặn nơi môi.
Mai sẽ lên thăm anh, cỏ chắc đã um tùm rồi, anh có đang giận? Giận mất năng lượng nhất, vả lại người lớn không giận trẻ con bao giờ, anh nhỉ?
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:14
Nhãn: Truyện Ngắn
Ly Va Nuoc
Ly nói: "Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!"
Chủ hỏi: "Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"
Ly đáp: "Chắc vậy!"
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.
Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.
Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.
Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là 'an bài' của duyên phận.
Ly kêu lên: "Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!"
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.
Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.
Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.
Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng ?
Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:13
Nhãn: Truyện Ngắn
Mai Mai Offline
Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thủa đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn.
Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi...”
Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu.
Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó...”
Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà...
Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:13
Nhãn: Truyện Ngắn
Tinh Yeu Dich Thuc
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.
Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?
Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?"
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.
Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...
Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc.
Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé!".
Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!
- Tôi được bao vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.
Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:12
Nhãn: Truyện Ngắn
Neu Bong Ta Chan Nhau
“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.
Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.
Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.
Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.
***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.
Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!
Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.
***
Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.
22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”
Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.
Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…
Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”
Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.
Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”
Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”
Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.
Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”
Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.
“Em ơi,
Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.
Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?
Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!
Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”
Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.
Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”
Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:11
Nhãn: Truyện Ngắn
Luon Cho Em Cup May Truoc
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt.
Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi.
Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt ! ". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt ! "Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, " Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm . Những người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ?"
Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:08
Nhãn: Truyện Ngắn
Tong Hop Cac Cach Diet Virus Kavo.exe
+Điều dễ nhận biết nhất ở virus này là việc không thể chat bằng yahoo messenger, cứ sau khi ấn login là tự động thoát khỏi chương trình yahoo messenger.
+Không thể nào đánh dấu điều chỉnh lựa chọn hiển thị file ẩn trong máy
Cách diệt:
Diệt bằng tay:
Mở msconfig bỏ check kavo trong mục startup
1. Mở task manager vào end process explorer.exe
2. Log off và logon vào máy lại
3. Vào registry tìm đến HKEY_LOCAL_MACHINE\Software\Microsoft\Windows\Curr ent Version\Explorer\Advanced\Folder\Hidden\Show All
4. Xóa DWORD CheckedValue (100% file này có giá trị 0)
5. Tạo DWORD mới với tên CheckedValue và set giá trị là 1
6. Right Click và start menu => explorer (không nhấn vào bất kỳ ổ nào hay thư mục nào) => Windows => System32 xóa 3 file có chữ kavo
7. Click vào ổ đĩa C, vào tool => folder option chọn show hidden file and folders, bỏ check hide Protected File => OK
8. Click vào đĩa C và xóa file autorun.inf và file ntdeiect.exe (Lưu ý là ntdelect chứ không phải ntdetect) (file có tên là chữ thường. Không xáo file có chữ hoa)
9. Thực hiện từ bước 8 đối với các ổ đĩa còn lại => restart lại máy
10. Làm tương tự từ bước 8 đối với USB. Và lưu ý thêm là mỗi lần cắm USB lạ vào máy trong khi nhận thiết bị USB các bạn không được mở ngay mà trong lúc đó nhớ nhấn phím shift (để nó hạn chế tính năng autorun mô phỏng của đĩa CD)
Diệt bằng phần mềm:
Download phần mềm CCleaner
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:05
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
Lo Tay Cham Nguc Con Gai
mọi chuyện bắt đầu từ lần Lỡ tay chạm ngực con gái!
Có lẽ rất nhiều người đã gặp phải trường hợp này: đang nói chuyện với bạn vô ý tay vung phải ngực cô đứng đằng trước hay bên cạnh nói chung thì có thể tha thứ được, ai chả biết mình ko cố tình.
Chuyện xảy ra thế này:
Bốn năm trước tôi mới vào đại học, tham gia nhóm hoạt động ngoại khoá của khoa đó là vì các chị khoá trên… dụ dỗ mà trong đó có một chị vô cùng xinh đúng loại gái tớ thích tuy ngực chị này chỉ cỡ B thui (cup B ) tôi nghĩ, vào nhóm hoạt động ngoại khoá có cơ hội tiếp cận người đẹp này.
Tuần thứ 2 sau ngày nhập học, các chị khoá trên đang chuẩn bị buổi lễ đón tiếp sinh viên mới mọi người đang họp trong văn phòng khoa về việc tổ chức kế hoạch hoạt động tôi cố ý nói cũng sẽ đến giúp cho nên hôm đó chỉ có mỗi tôi là sinh viên năm thứ nhất. Thảo luận cả buổi chiều tôi thấy nhạt phèo.
Hôm đó, chị ấy mặc một cái áo bó sát người màu be và váy bò ngắn làm nét ngực nhìn rõ.
Trời… ngồi bên cạnh chị ấy.
Đúng ở vị trí có thể thấy rõ ràng bộ ngực.
Mà chị ấy lại mặc chiếc váy ngắn…
Tôi sợ nếu nhìn chị ấy chăm chú, chị ấy phát hiện thì mất mặt lắm nên cứ ngắm chút ngắm chút thế mà mấy lần vẫn bắt gặp chị ấy nhìn tôi cười làm tôi xấu hổ…
Thảo luận xong thì phân tổ 4 người, mỗi tổ phải nhận một tiết mục.
May mắn làm sao, tôi lại ở trong tổ của chị ấy.
Siêu vui sướng!!!
Tổ có tôi, chị ấy, 2 chị lo hậu cần.
Không ngờ còn có việc khiến tôi bất ngờ hơn. Hai chị hậu cần bảo 2 chị bây giờ phải đi chợ mua thực phẩm cho ngày mai đã, vì thế chỉ còn tôi và chị ấy ở lại tập tiết mục.
Chúng tôi đi vào vị trí ngày mai là một góc phòng học rồi tập một trò chơi tập thể nhàm chán thổi một quả bóng bàn bay ra khỏi cái cốc chứa toàn bột mì.
Chúng tôi tập 10 phút.
Nói thật là vì chị ấy cầm cốc quá sâu tôi thổi mãi chả được, chị ấy bảo: để chị thổi xem nào, có khi chị thổi được.
Hồi đó tôi mới vào đại học, chả hiểu gì việc đời chứ nếu bây giờ mà nghe câu đó, phải có đến 20% là nghĩ… đến việc... thổi kia và 80% còn lại là… bị ăn tát, ha ha ha.
Rồi chị ấy thổi mãi cũng chả được tức mình liền dùng sức thổi mạnh một cái, những ai chơi trò này rồi đều biết nếu thổi mạnh, bóng không bay mà bột mì bay mù mịt trắng phớ mặt.
Tôi vội vã vớ chai nước suối giúp chị ấy rửa mặt, khi chị ấy rửa mặt, nước bò từ mặt xuống cổ rồi lẳng lặng thấm ướt ngực áo… chiếc áo màu be càng bó sát người hơn thấp thoáng thấy được cả một chút thêu ở rìa áo lót, tôi xấu hổ kinh khủng vội quay mặt sang phía khác. Chị ấy có lẽ phát hiện ra tôi có vẻ là lạ liền sát tới hỏi tôi, em làm sao thế?
Tôi vội vã liền…
Áo chị ấy ướt một mảng ngực nhỏ phần ướt làm chiếc áo bó bày tỏ ra một khoảng ngực đẹp tuyệt, tôi nhìn thấy thì quá… sợ, vừa xấu hổ vừa muốn nhìn thêm nhưng lại sợ chị ấy phát hiện, tôi mới vội vã quay phắt đầu sang một phía.
Chị ấy rửa mặt xong, không phát hiện ra áo bị ướt một khoảng mà chỉ phát hiện ra tôi đang lúng túng chị ấy tiến đến hỏi tôi, em làm sao thế?
Tôi bảo không sao, em không sao ạ, nhưng tôi vẫn không dám quay mặt lại.
Chị ấy bèn kéo tay tôi hỏi em làm sao thế hả? em khó ở à?
Tôi bất ngờ bị nắm cánh tay thì… giật thót mình vội vã giằng ra khỏi cái nắm tay của chị ấy… và cái giằng ấy làm tay tôi đập vào ngực chị ấy, tôi chỉ cảm thấy ướt và mềm mềm, hơi đàn hồi… tôi sợ hãi rụt tay vào.
Khi ấy, một sự im lặng tuyệt đối.
Đầu óc tôi trống rỗng... nghĩ thầm, thôi chết tôi rồi, chạm phải ngực của chị khoá trên rồi vừa mới lên đại học, đã gặp phải sự cố này rồi. Nếu chị ấy cho rằng tôi là yêu râu xanh, chuyện này lọt ra ngoài sau này tôi…biết sống ra sao? rồi tôi nghĩ đến việc chị ấy có thể gọi cảnh sát tới bắt tôi nữa. Tôi càng nghĩ càng… hình dung ra những khả năng đáng sợ nhất…
Chị ấy chạm nhẹ vào vai tôi.
Tôi quay hẳn lưng lại phía chị ấy, chị ấy bảo:
- Xin lỗi, chị không cố ý.
Tôi sững cả người, quay lại nhìn chị ấy nghi ngờ.
Chị ấy:
- Chị vừa kéo tay làm em giật mình sợ à?
Thế mà tôi cứ tưởng chị ấy sẽ trách việc tôi vừa… chạm phải ngực, chị ấy vẫn chưa phát hiện ra hay chị ấy đang nói lảng đi cho đỡ ngượng...?
Tôi càng lúc càng lo lắng, làm sao mà tự dưng lại buột mồm:
- Xin lỗi, lúc nãy không phải em cố ý giằng tay ra.
Chị ấy bảo:
- Có gì đâu…
Tôi bảo:
- Lúc nãy em vô tình chạm phải ngực chị, em xin lỗi.
Chị ấy:
- Hả???????????????
Cúi đầu nhìn xuống áo, thấy áo trong suốt bây giờ mới phát hiện ra, vội vã quay quay người đi giấu.
Tôi lúng túng mở ba lô của tôi tìm xem có giấy ăn không để đưa chị ấy, tìm mãi chả thấy.
Tôi bảo chị ấy, em đi toa-lét mua gói giấy lau áo, chị ấy im lặng...
Tôi nghĩ, chết mẹ tôi không cơ chứ, lúc nãy chị ấy không biết thì thôi, sao lại tự dưng lạy ông con ở bụi này. Chạy vội ra toa-lét.
Điên, đến nơi mới nghĩ ra là quên không mang tiền lại chạy vào phòng học lấy ví, gặp mắt chị ấy, tôi ngượng bảo:
- Em quên lấy tiền xu.
Chị ấy bỗng cười… Chị ấy cười đẹp cực, làm tôi hơi xao xuyến chị đi tới vỗ vai tôi:
- Đi nào, chị có tiền.
Thế là… hai chúng tôi cùng đi vào toa-lét!
Sau, chị ấy sửa sang xong, đi ra. Chúng tôi quay về phòng học lấy đồ rồi lên Văn phòng khoa. Ai ngờ, văn phòng khoa đã khoá cửa mà áo và chìa khoá nhà của chị ấy đều để trong văn phòng rồi. Tôi lúc ấy chả biết làm thế nào.
Chị ấy hỏi tôi có xe không? Tôi gật đầu Thế thì chúng ta đi dạo tí đi, muộn một chút quay về xem có ai không.
Tôi vừa đến Cao Hùng, chỗ nào cũng lạ. Chị ấy bảo, thế để chị đưa em đi giới thiệu Cao Hùng nhé.
Tôi lái xe theo chỉ dẫn của chị. Lúc đi đường rất ít nói chuyện, vì chúng tôi không thân, lại chả có đề tài gì.
Tôi nghĩ mãi có nên mở lời trước không. Nhưng mà, vừa nãy đ.ng vào ngực người ta, ngại quá.
Ai dám mở mồm?
Chúng tôi cứ đi như thế đến tận Đại học Trung Sơn. Tôi dắt xe lên phà.
...
Thế thôi, tôi vốn ban đầu chỉ định kể lại chuyện, tôi đã vô ý chạm phải ngực con gái thế nào thôi. Ngực thì…đã chạm rồi, câu chuyện đến đây là hết!
(Xin lỗi bà con thì đấy, ngực thì đã chạm rồi chuyện hết rồi còn lại... chỉ là mối tình đầu của tôi những năm đại học).
Tôi cùng chị ấy đến trường Trung Sơn
Tôi run run dắt xe máy lên phà từ vịnh qua đảo. Lần đầu tiên đi phà, lỡ phi cả xe xuống biển thì…
Phà khởi động, chị ấy dựa vào lan can gió biển thổi bay mái tóc, nhẹ nhàng xôn xao. Nắng chiều sáng lên trên gương mặt chị ấy hơi u sầu, chị ấy quay lại nói gì với tôi thế là phát hiện tôi đang chằm chằm nhìn chị ấy, tôi bị giật mình một cái, chị ấy cười:
- Em lại nhìn trộm chị rồi.
- Làm gì có!
- Thế hôm nay không phải là em toàn nhìn trộm chị à? - nghiêng đầu cười mím mím nói với tôi.
Ngượng kinh khủng, tôi vờ mải ngắm sóng.
Rồi đến đảo Kỳ Kim, chúng tôi tới bãi biển Kỳ Kim. Bỏ giầy treo lên xe máy cả hai đi xuống bãi cát, dọc bờ cát không nói gì… đi tới tận đầu kia của bãi, nơi có công viên cối xay gió rồi quay về chỗ cũ… hoàn toàn ko nói một câu !!!!!!!!!!!!!!
Cuối cùng chị ấy mở lời trước:
- Em thấy chị có xinh không?
Tôi dừng lại nghi hoặc, chị ấy quay về phía tôi cười mỉm, tôi bảo:
- Chị đẹp lắm, rất có phong cách, hẳn chị có nhiều người theo đuổi.
Nghe tới đó, chị ấy ko cười nữa quỳ xuống, bất động…
Tôi nghĩ: "Ối mẹ ơi, mình lại nói hớ cái gì rồi! Khen gái đẹp thì gái phải vui chứ nhỉ?"
Chị ấy quỳ xuống, run rẩy khe khẽ. Tôi cũng quỳ theo. Phát hiện ra chị ấy đang khóc.
Tôi sợ… tôi chả hiểu tôi đã làm gì nên tội, nói nhầm câu nào. Tôi vội vã rút trong túi ra gói khăn giấy lúc nãy mua.
Chị ấy nói:
- Xin lỗi, tự nhiên mình lại khóc, làm bạn khó xử.
Tôi cúi đầu không nói.
Sóng đập tới nơi chúng tôi quỳ bắt đầu làm ướt quần áo cả hai... nhưng chúng tôi vẫn ngồi bất động. Rồi, tôi ko biết tôi lấy từ đâu ra dũng khí tôi đã ôm lấy chị ấy…
Một đứa con trai quen chưa mấy ngày, một người con gái còn chưa hiểu nhau chị ấy không hề chống cự, mà lại tựa vào tôi, để tôi ôm.
Có lẽ phải 10 phút.
Có lẽ vì phải quỳ, chân tôi bắt đầu tê dần, trong khi chị ấy cứ bất động trong lòng tôi và cứ thổn thức khóc mãi.
Chân tôi tê, đến mức cứ run bần bật.
Chị ấy ngửa đầu lên hỏi tôi: Sao thế?
Tôi ngồi bệt xuống cát, bảo… chân tôi bị tê quá rồi! thế là chị ấy cười một lúc... bây giờ tôi đã bạo dạn hơn, kề sát môi chị ấy chị ấy dùng tay đẩy tôi ra… nhưng tay kia lại vẫn nắm tay tôi.
- Xin lỗi! cả hai cùng đồng thanh nói.
Rồi màu trời tối dần, chị ấy bảo về thôi trên đường về chúng tôi im lặng... nhưng trên đường về, chị ấy... ôm tôi.
Bây giờ mới nhớ ra là chìa khoá và áo khoác của chị ấy vẫn còn ở trường !!!
Về trường chúng tôi vội vã lên khoa, văn phòng khoá kín, mọi người đã về hết. Chúng tôi đứng bơ vơ giữa khoa vắng tôi hỏi chị ấy, trời bây giờ phải làm sao đây nhỉ?
Chị ấy cúi đầu nói:
- Thế có thể đến chỗ bạn không?
Tôi sững sờ, giả vờ chưa nghe thấy gì nghĩ bụng, chết rồi trời ơi thế này là thế nào nhỉ.
Vừa vui mừng vừa… lo kinh khủng.
Vui vì chị ấy là người tôi thích lâu rồi, phải chăng chị ấy cũng … thích tôi nhỉ? Lo là vì... tôi đang ở trong ký túc xá.
Làm sao, làm thế nào bây giờ?
Tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi. Nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được…
Chị ấy hỏi lại:
- Có thể đến chỗ bạn không?
Tôi thật thà bảo, em đang ở trong ký túc, nhưng mà… tôi cũng ko thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy nên tôi bảo: chị chờ em tí. Tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng.
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!
Bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả, bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi. Tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi. Chị ấy ngập ngừng:
- Nhưng… nữ sinh cũng ko đc vào qua đêm ở ký túc nam.
Tôi buột miệng:
- Ahhhh… chị còn định ngủ đêm ở phòng em á ???
Chị ấy cúi đầu không nói gì. Nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo (nếu mà là tôi bây giờ í à, phải 80% nghĩ ngay rằng: chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó).
Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn, định đợi 2 giờ sáng quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc.
Lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi. Tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý.
Tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy.
Ăn xong chúng tôi về trường, ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng. Chúng tôi tán đủ thứ chuyện, chị ấy bảo: mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi.
Trái tim tôi lạnh cóng…!
Nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh?
Hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA - Mỹ hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail. Hai năm nay, chỉ gặp nhau 2 lần… đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan rồi cũng vì lệch múi giờ lên mạng thường chẳng gặp nhau nên chỉ còn dùng mail, nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh… chị ấy không đọc được cũng chẳng dám nhờ ai dịch hộ vì đó là thư tình…
Hồi đó, tôi còn dùng YIM (Ở Đài Loan, YIM là một dịch vụ lạc hậu, rất ít người dùng YIM, thậm chí rất nhiều người không biết trên đời có YIM, chỉ toàn chat bằng MSN) tôi còn chả biết MSN là gì…
Bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong, yêu mà xa nhau thế thì khổ quá. Tôi cũng nói với chị ấy:
- Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi.
Nói xong thì tôi hối hận, sao tôi tiểu nhân quá… tôi không quen anh người yêu của chị vì sao lại đi nói xấu anh ta. Không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc ... 囧
Chị ấy bảo:
- Tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy, bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm. Mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự… chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay. Nghe hết lời chị ấy tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi, thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn…
Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao, chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy. Tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế cho chị. Giấy ăn rồi cũng hết, tôi bảo: chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi, chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng gật đầu.
Tôi rất không nỡ rời chị…!
Chạy thật nhanh đi mua khăn giấy, mua xong chạy ngay về sân bóng rổ thì thấy chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa !!! và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi? vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?
Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết 1 giờ sáng rồi, thảo nào hoá ra tôi đã tán với chị ấy lâu thế.
Nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu?????
Tôi nhìn khắp nơi, ngó ngiêng, nhớn nhác!
Thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới trên tay cầm máy di động… chị ấy nói:
- Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong...
Tôi hỏi:
- Chị phải về à?
Nói xong thì tự chửi mình ngu, vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm giờ lại tự mồm mình nói ra nhé!
Chị ấy lại đáp:
- Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?
Tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy, chị ấy cũng để cho tôi dắt... dắt về... ký túc nam.
Tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa.
Ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai. Có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng.
Tôi nhìn các máy quay camera xung quanh thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người. Chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại.
Thế là bước từng bước, leo cầu thang lên tầng 5...
Mọi người chắc ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá.
Tôi nắm tay chị ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt...
Chị ấy giống hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên, chui được vào phòng con trai, rất tò mò. May quá phòng tôi toàn con trai mới nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu, nền nhà còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng trong phòng.
Tôi bảo chị đi tắm trước đi, dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt hết người rồi. Quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp vào người.
Chị ấy đi vào buồng tắm!
Một mình tôi vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi...
Tôi nghe thấy tiếng nước róc rách trong buồng tắm, tiếng nước rơi làm đầu óc tôi mê man mụ mị đi, đầu óc toàn hình ảnh chị ấy mặc cái áo bó sát màu be ướt dính vào người. Tôi đành mở máy tính ra, bật chút nhạc.
Căn phòng này bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo.
Đột nhiên tôi sực nhớ ra... chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo mà mặc?
Tôi tìm trong tủ áo tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ hôi và một chiếc quần đùi vì làm sao có thể đẻ ra trong tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ!
Tôi cầm thêm chiếc khăn mặt tắm, đi đến gõ cửa buồng tắm.
Ngờ đâu đúng lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra... chị ấy giật thót mình, tôi cũng bị giật mình vì chị ấy làm sao ngờ được tôi đang đứng trước cửa, vội vã đóng sập cửa lại.
Tôi thì đánh rơi tất cả quần áo xuống đất.
Chị ấy lại he hé cửa, thò đầu ra:
- Bạn đang nhìn trộm mình à?
Tôi cuống quýt nhặt quần áo lên:
- Đâu em đâu có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc.
Chị ấy cười trong khe cửa hẹp:
- Thật ư?
Tôi đáp:
- Thế thì chị khỏi mặc" (nói xong quay đi...)
Chị ấy Aaaaa!!!! một tiếng vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi:
- Chờ đã!
Tôi quay đầu:
.
- Ha ha, tưởng chị không cần mặc nữa...
Soi vào rèm mắt tôi là nửa người chị ấy.
Tuy không lộ điểm nào... nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm, nét lượn của thân thể... mái tóc hơi bết ướt... làm tôi đứng chết sững.
Chị ấy nhìn tôi hỏi:
- Thật sự không cho mặc?
Tôi hồi tỉnh, đưa quần áo cho chị rồi vội vã quay người đi ra ngồi máy tính.
Chị ấy mặc xong đồ bước từ buồng tắm ra, tôi vờ không có gì, cứ lên mạng.
Chị ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi lau tóc ướt:
- Đến lượt bạn tắm.
Tôi đứng dậy tìm máy sấy tóc cho chị. Khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy mới phát hiện chị ấy mặc quần áo tôi quá rộng, áo hoàn toàn che mất quần...
Tôi cầm quần áo tôi vội vã chạy vào buồng tắm phát hiện quần áo và đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm... tôi cố tình quay đi giả vờ không thấy gì. Tôi không thể để cho chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc.
Bật vòi hoa sen, những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại. Tiếng nước lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào. Tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra.
Chị ấy đang lên mạng.
Tôi đứng gần lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị... Chị ấy đang xem 1 bức thư, toàn tiếng Anh.
Trong lòng tôi hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi. Tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình đừng mong chờ gì nữa!
Tôi sấy tóc xong... gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc...
Chị ấy chợt hỏi:
- Bạn có biết tiếng Anh không? có thể dịch hộ mình bức thư này không?
Tôi hỏi lại:
- Tiếng Anh của em tồi lắm, mà đây lại là thư của chị, làm thế... có tiện không?
Chị ấy nói:
- ... không sao đâu, bạn dịch cho mình với...
Tôi nói:
- Hay là em dùng từ điển song ngữ Dr.Eye giúp chị dịch, chị tự xem nội dung, mỗi tội có thể nội dung không chính xác lắm...
Chị ấy gật đầu, tôi giúp chị dịch bằng phần mềm xong ngồi bên, bật máy tính của thằng giường bên... chị ấy đọc thư...
Thằng giường bên mất dạy thật, màn hình nó toàn gái mặc bikini, hại tôi lại liên tưởng tới hình dáng chị ấy trong buồng tắm.
Tôi vội vàng bật IE che lấp cái màn hình chết tiệt đi...
Một lúc sau, tôi len lén nhìn chị.
Trời! chị ấy đang khóc, lại khóc rồi, trời ạ 囧
Tôi đứng dậy lấy giấy ăn:
- Chị ko sao chứ? sao thế ạ?
Chị ấy lau nước mắt...
Bức thư kia... có lẽ là thư của người yêu chị ấy gửi, viết gì nhỉ? chị ấy vì sao xem xong lại khóc?
Tôi đưa khăn giấy cho chị đồng thời lén xem màn hình, toàn một thứ tiếng Hoa dịch bằng máy trúc trắc... rất khó xem.
Chị ấy càng khóc càng nức nở to hơn.
Tôi cũng chả biết làm sao nữa, tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy, nắm tay chị ấy hỏi:
- Chị ko sao chứ? sao thế ạ?
Chị khóc:
- Anh ấy bảo mình nên quên anh ấy đi.
Tôi quay sang xem màn hình, nội dung đại khái là: chàng người yêu của chị ấy mong rằng, chị đừng lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa xa nhau thế này mà yêu đương thì thật khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi.
Giây phút ấy tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc. Tôi chỉ biết đưa khăn giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị ấy...
Tôi đưa tay vén mái tóc của chị ấy lên, đưa khăn thấm khô đôi mắt
Tôi hôn lên trán chị ấy.
Rồi hôn lên đôi môi...
Lần này thì chị ấy không đẩy tôi ra.
Tôi ôm chị ấy vào lòng, chị ấy cũng ôm chặt tôi, và lại khóc nức nở. Tôi nghĩ, nếu lúc này tôi nhân thời cơ mà chiếm đoạt người con gái, thì tôi thật ti tiện...
Khóc, khóc, khóc đến khi chị ấy không còn hơi sức nhè nhẹ đẩy tôi ra, chị ấy đi vào buồng tắm…
Tôi tắt màn hình. Không muốn chị ấy đi ra lại phải đọc lại những dòng chữ kia.
Chị ấy đi ra… mắt còn đỏ hoe, nói với tôi:
- Xin lỗi, mình không sao đâu.
Tôi mỉm cười, hỏi chị mệt rồi phải ko.
Chị ấy gật đầu, tôi bò lên cái giường tầng của tôi sửa soạn chăn gối cho chị, tôi bò sang ngủ chỗ của thằng giường bên.
Khi tôi vừa định nằm xuống chị ấy hỏi:
- Bạn ko ngủ bên này ư…?
Tôi im lặng:
- Thế này không tốt, dù sao thì… dù sao thì…
Vốn định bảo, dù sao thì chị cũng đã là người có bạn trai rồi, nhưng tôi ko nói ra được đành sửa lại:
- Dù sao thì chị cũng là con gái, không thể ngủ chung với con trai.
Và chúng tôi đều nằm xuống.
Rất lâu rất lâu sau, tôi ko sao ngủ được, hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà, không ngủ nổi.
Tôi nhớ cái áo màu be bó sát lấy người chị.
Và lúc chị ấy ló đầu ra từ phòng tắm mù mịt hơi nước.
Và lúc chị ấy…
...
- Bạn ngủ rồi à? - chị ấy cũng không ngủ.
Tôi trả lời:
- Chưa, em không ngủ được.
Chị ấy:
- Thế thì chúng mình trò chuyện đi!
Tôi đáp:
- Vâng, chị thích nói chuyện gì?
Chị ấy:
- Mình cũng chả biết!
Tôi không hiểu có điều gì đó làm tôi nói:
- Thế… em có thể ngủ với chị không?
Chị ấy:
- Ừ...
Tôi chầm chậm bò sang giường tôi, chị ấy nép vào dành một khoảng.
Tôi chui vào trong chăn, chạm vào chân chị ấy, tôi nói:
- Chân chị lạnh quá kìa! Máy lạnh mở quá lạnh à? Em điều chỉnh chút nhé!
Chị ấy nhẹ nhẹ nép vào lưng tôi:
- Như thế này thì ko còn lạnh nữa!
Tôi ngượng ngùng khắp người… Quay sang nhìn chị và hôn…có ý để chị nhấc đầu lên, tôi đệm cánh tay xuống ôm chị.
Chị ấy quay lại và nằm trong lòng tôi.
Tôi nhìn thấy khe ngực rồi, tôi đã nhìn thấy khe ngực rồi !!!
Lúc ấy, nghĩ ra chị đã để lại toàn bộ quần áo trong buồng tắm, tức là trong chiếc áo của tôi… chị không còn gì che chắn nữa.
Tôi lại bắt đầu cuống… và thậm chí bắt đầu run rẩy. Bởi tôi biết trong áo kia là chị ấy.
Tôi cuống và thậm chí run lên
Chị ấy hỏi:
- Bạn rét à?
Tôi lắc đầu.
Chị ấy:
- Bạn ôm mình tay có bị tê không?
Tôi lại lắc đầu.
Chị ấy:
- Thế rốt cuộc là bạn bị làm sao thế?
Tôi cúi gằm xuống nói lí nhí:
- Chị chẳng mặc gì…
Chị ấy cười và ôm tôi nói:
- Chỉ hôm nay thôi… với mình, ôm mình, hôn mình đi…
Tôi nặng nề nói:
- Em không phải là một thứ đồ vật để chị thế chân!
Nhưng tôi vẫn hôn chị, cái này gọi là "mồm thì bảo không mà thân thể thì bảo có".
Nhưng cũng chỉ là hôn mà thôi, tôi không dám tiến xa hơn một bước… cho dù ngực chị ấy ở ngay trước mặt tôi, cho dù tôi vô cùng muốn chạm vào, nhưng tôi cuối cùng vẫn không.
Tôi không có quyền, vào những thời điểm này, lợi dụng hoàn cảnh của chị ấy để…
Chị ấy ngủ say trong lòng tôi, mà tôi thì cứ thao thức.
Tôi ngắm nhìn chị ấy ngủ.
Tôi thấy sự bình yên…
Tôi chỉ nghĩ, vì sao một cô gái tuyệt thế này mà lại có thằng người yêu muốn bỏ rơi.
***
Buổi sáng là một trận tê bại, tay tôi đơ đứ đừ. Đêm qua ôm chị ấy ngủ, tay bị đè tê liệt cả đêm.
Tôi nhìn, chị ấy vẫn còn say giấc.
Tôi cố chịu đựng cánh tay tê mỏi, không dám để chị ấy bị đánh thức nhưng mà thật sự là… tay tôi tê hết chịu nổi rồi… tay tôi run bần bật, thế là chị ấy tỉnh dậy. Tôi vội vã giả vờ nhắm mắt đang ngủ.
Chị ấy tỉnh dậy, dùng tay vuốt ve gương mặt tôi, hôn lên trán tôi, tôi mở mắt và hôn lại chị, chị ấy dường như bị giật mình… nhưng cũng không kháng cự tôi, vì thế chúng tôi nằm ôm chặt, hôn lên trán, hôn lên gò má, lên môi… tôi hôn dần xuống cổ chị ấy và đôi tay lặng lẽ đi từ eo lên…
Tôi để tay trên ngực chị ấy và qua áo có thể cảm nhận hơi thở của chị.
Đầu óc tôi lại có hình ảnh, chị ấy ló đầu ra từ trong buồng tắm.
Những ngón tay chạm nhẹ...
Tôi hôn lên đôi tai:
- Em có thể không?
Chị ấy gật đầu và tay tôi chạm làn da mịn màng bỗng dưng chị ấy cười phá lên:
- Mình sợ buồn!
Tay tôi dừng lại và rút ra khỏi áo, tôi nói:
- Em xin lỗi, đáng lẽ em không nên như thế này.
Chị ấy im lặng…
Đã từng ở trước mắt tôi, bầu ngực ấy.
Nhưng tôi đã không dám chạm vào.
Cho đến sau này khi tôi đã mất chị ấy, đó là cái điều làm tôi đau đớn nhất trong cuộc sống, cũng có thể nói là trong tuổi trẻ này của tôi.
Nếu như số phận cho tôi thêm một cơ hội nữa thôi chắc chắn tôi sẽ nói với chị ấy rằng…
...
Chúng tôi nằm yên bên nhau.
Sáng muộn, cả hai đều đói.
Dậy rửa mặt đánh răng, trong phòng tắm lại thấy những quần áo lót treo trên cửa buồng kia. Tôi nghĩ: đây không phải là giấc mơ, thế mà sao tôi ngu thế, cơ hội đã qua mất rồi. Bước ra, chị ấy ngồi trước máy tính, tôi vỗ vai nói, chị đi đánh răng đi, nghĩ ra chị ấy ko có bàn chải tôi chạy xuống tiệm tạp hoá tầng dưới mua bàn chải cho chị.
Gọn gàng chỉnh chu xong, chúng tôi rất tự nhiên nắm tay nhau đi ăn sáng…
Những ấn tượng khi đó của tôi vô cùng sâu sắc, nhớ rõ chị ấy gọi một suất bánh mì lát nướng dày phết sô cô la và thêm trứng, một tách trà đen nóng. Tôi gọi bánh trứng rán kẹp cá hồi và cà phê đá, tôi ăn hết bánh trứng rất nhanh, chị ấy đưa tôi nốt miếng bánh mì ăn chưa hết:
- Bạn có vẻ chưa no, chỗ này để cho bạn đấy!
Tôi nghĩ lẩn thẩn, thế này không phải là coi như hai đứa hôn gián tiếp ư?
Rồi lại nghĩ, mình là một thằng rất ngu, tối qua không phải là đã từng hôn thật sao, giờ vẫn còn lưu luyến cả cái hôn gián tiếp.
Ăn xong, đi về ký túc xá của nữ… Hai chúng tôi dừng lại đứng trước cổng ký túc hồi lâu nắm tay không muốn rời. Vì sao mới ngày hôm qua còn là hai kẻ xa lạ mà hôm nay đã như đôi tình nhân thế này nhỉ, chính tôi cũng thấy lạ lùng… nhưng tôi cũng vẫn sẽ nói với chị ấy nỗi niềm của tôi.
- Em rất thích chị, nhưng em biết chuyện của ngày hôm qua… chỉ là…
Chị ấy cúi đầu.
- Chỉ là những gì em muốn an ủi chị, đó không phải là quan hệ nam nữ như những đôi tình nhân.
Chị ấy vẫn cúi gằm xuống.
- Em xin lỗi, đêm qua đáng lẽ em không nên lợi dụng hoàn cảnh, vào giây phút chị yếu đuối nhất…
Chị ấy cúi gập đầu.
- Em…
Chị ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, vội vã nắm lấy tay tôi thật chặt.
- …Em vẫn hy vọng chị sẽ nối thử lại với người yêu của chị, cứ thử xem có quay lại với nhau không, dù sao mối tình hai năm vẫn quý giá hơn là….chắc đầy những kỷ niệm của hai người.
Mắt chị ấy bắt đầu đỏ lên, tôi mới thấy tôi lại nói nhầm lời mất rồi. Hai năm nay họ chỉ gặp nhau có mỗi hai lần, lấy đâu ra kỷ niệm nhỉ.
- Xin lỗi, em chỉ định bảo…
Nước mắt chị ấy bắt đầu rơi…
Tôi thấy buồn, không muốn rời chị ấy:
- Chỉ là vì em không muốn trở thành đồ vật thế thân cho anh ấy, mà em muốn được chị yêu em thật lòng cơ…
Chị ấy ôm tôi:
- Xin lỗi, trong lòng mình giờ đây đang rất hỗn loạn… - chị ấy nói - nhưng, vì sao vào những lúc mình đau buồn nhất, thì lại là bạn ở bên an ủi mình, chứ không phải là anh người yêu hai năm kia.
Chị ấy nói tiếp:
- Mình không muốn chỉ là đêm qua mà thôi…
Tôi đáp:
- Em sẽ ở bên chị mãi mãi.
Và chúng tôi yêu nhau suốt nửa năm.
Cho đến một ngày…
Yêu chị ấy nửa năm, thời gian đó vô cùng hạnh phúc, chúng tôi qua mùa giáng sinh đầu tiên bên nhau ăn cơm vào FRIDAY.
Nhưng đó cũng là Giáng sinh cuối cùng của chúng tôi...
Chúng tôi cùng nhau đón năm mới lần đầu tiên tại chính nơi chúng tôi quen nhau lần đầu: đảo Kỳ Kim bắn pháo hoa
Cũng lại là lần đón năm mới sau cùng.
Chị ấy, người yêu hơn tôi một tuổi, đã dạy tôi rất nhiều điều trong cuộc sống chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm sống với tôi
Chị ấy là một người con gái tốt, tôi đã trân trọng từng giây khắc chúng tôi ở bên nhau vì tôi biết rõ, có thể một ngày nào đó có thể sẽ…
Khi đó là cuối tháng Một.
Học kỳ một kết thúc… mọi người chuẩn bị thi cuối học kỳ thi xong còn về nhà nghỉ đông và nghỉ Tết. Tôi rất sợ hãi cái ngày này sẽ đến thì là… bạn trai của chị ấy, mỗi năm nghỉ đông đều bay về Đài Loan… dù sao thì hồi đó chị ấy đã không nói ra lời chia tay với anh kia nên có thể coi họ mới chỉ tạm thời ngừng liên lạc với nhau mà thôi và tôi có thể coi chỉ là một kẻ thứ ba xen ngang chuyện tình…
Thi xong môn cuối chúng tôi cùng bạn cùng phòng của chị ấy đi hát Karaoke, hát đến nửa chừng điện thoại di động của chị ấy đổ chuông. Chị ấy đang song ca với bạn cùng phòng, nhạc quá ầm ĩ, chị ấy không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm máy lên xem, tên người gọi đến David
David là ai? là anh ta chăng?... nếu đúng là anh ta, tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi nhìn chị ấy, chị ấy đang hát với bạn bè hào hứng.
Tôi lén lút mở máy chị ấy ra, xoá ghi nhớ về cuộc gọi vừa rồi.
Cho dù là anh ta hay không phải là anh ta, tôi cũng không muốn một David nào xuất hiện trước mặt chị ấy… chẳng ngờ tôi luôn là đứa kém may mắn, chị ấy đúng lúc đó hát xong quay về chỗ, chị ấy nhìn thấy tôi đang cầm di động trên tay:
- Có người gọi cho mình à?
Thôi rồi Lượm ơi, cái gì phải đến thì không tránh được rồi, đành đưa máy di động cho chị ấy.
Chị ấy mở máy xem ghi nhớ cuộc gọi đến, chị ấy im lặng hồi lâu… (Đúng là anh ta rồi chăng?)
Chị ấy nói:
- Mình phải ra ngoài gọi điện một tí đã.
Tôi nghe thì vội vã nắm tay chị ấy kéo lại:
- Chị đừng đi.
Chị ấy bị tôi kéo lại, giật cả mình, bạn chị ấy đều để ý sang phía chúng tôi. Bài hát đang hát đến nửa chừng dừng lại.
Chị ấy bảo:
- Không có chuyện gì đâu, mình chỉ đi gọi lại cho một cú điện thoại thôi, đừng lo - vừa cười vừa bước ra khỏi phòng Karaoke…
Tôi cúi đầu trầm ngâm, trong phòng những nhạc những lời ca quay vòng vòng bên tai tôi.
Tôi lại bắt đầu đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của tôi…
Chị ấy phải chăng sẽ sắp rời khỏi tôi?
Tôi phải chăng sẽ sắp rời khỏi chuyện tình của hai người đó?
Anh ta là người đàn ông như thế nào? …
….
Chị ấy đi vào phòng, quay sang mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống mở cuốn danh mục bài hát, chị ấy chọn vài khúc ca.
Chị ấy rất vui vẻ hát cùng bạn bè xem ra như không hề có chuyện gì xảy ra.
Tôi đã quá lo nghĩ linh tinh rồi…
Chúng tôi hát cho tới 6 giờ sáng, mọi người mệt mỏi rời khỏi khu Karaoke… chị ấy và bạn bè mỗi người đi một hướng, tôi dắt xe máy, đưa chị ấy chiếc mũ bảo hiểm, chị ấy nắm tay tôi nói:
- Mình muốn đi đến một nơi...
Cú điện thoại đó làm tôi canh cánh bên lòng, tôi cứ canh cánh mãi trong lòng.
Tôi lái xe dọc đường, chị ấy ôm tôi rất chặt.
Chúng tôi lại chạy đến trường đại học Trung Sơn, lại qua phà lại sang đảo Kỳ Kim.
Đây là bãi cát khi chúng tôi quen nhau ngày đầu tiên... chúng tôi lại cởi giày chân trần trên cát. Tuy lần này cầm tay nhau đi trên bờ biển, tôi rưng rưng nắm tay chị ấy dắt đi, tôi sợ chị ấy đang ở bên tôi biến mất, tan đi, rời bỏ tôi…
Chúng tôi đứng quay mặt về phía biển khơi, im lặng rất lâu.
Tôi suy nghĩ hỗn loạn, muốn bình tĩnh cũng ko thể được.
- Mình nghĩ… bạn có biết ai vừa gọi đến không? chị ấy cất lời trước phá vỡ sự im lặng.
Tôi gật đầu.
Chị ấy:
- Anh ấy đã quay về rồi…
Tôi cúi đầu, tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn.
Chị ấy:
- … Anh ấy hỏi mình lúc nào có thể gặp…
Tôi nắm tay chị ấy càng chặt hơn nữa, cả trái tim thót lại. Tôi hỏi:
- Thế chị đồng ý gặp anh ta chứ? - tôi hy vọng câu trả lời được nghe là…
Chị ấy:
- Ừ, mình đã trả lời là khi nào mình về Đài Bắc sẽ tìm anh ấy.
Đây là câu trả lời tôi không hề mong muốn. Tôi lặng im.
Trong sớm tinh sương tháng một của Cao Hùng, gió thổi trên bờ biển của Kỳ Kim, từ bàn tay chị ấy tôi cảm nhận rõ sự run rẩy.
- Chị lạnh à? - tôi ôm lấy chị
- Hơi lạnh một chút… xin lỗi - chị ấy nói và nói và sắp khóc.
- Chúng ta về nhà đi - tôi hôn lên trán chị ấy rồi bảo.
Chị ấy gật đầu, tôi dắt tay chị, đi thật chậm, cố ý đi chậm về phía xe máy bởi vì, từ đây, những giờ phút tôi bên chị ấy có lẽ đang dần rút ngắn lại tôi thương xót từng giây một…
Trên đường về, chị ấy tì lên vai tôi và ngủ, một tay tôi quàng lại phía sau ôm chị ấy, một tay cố lái xe thật vững, chầm chậm chạy xe về trường…
Tôi đưa chị ấy về ký túc xá nam, tôi hoàn toàn không có ý nghĩ trả chị về ký túc nữ. Lại dắt chị ấy trốn tránh ống kính soi mói của camera như cũ nhưng lần này, tôi cõng chị ấy lên
Cuối tuần, cả toà nhà ký túc dường như vắng lặng.
Tất cả mọi người đều rời ký túc về nhà rồi, bạn cùng phòng tôi cũng về nhà hết. Thật là châm biếm, hoàn cảnh y hệt hôm đầu tiên chị ấy đến đây…
Tôi cầm quần áo đưa cho chị ấy, bảo chị đi tắm trước đi.
Chị ấy mơ màng, nửa mơ nửa tỉnh cầm quần áo đi vào buồng tắm.
Tôi lại như lần trước, bật máy tính, mở một chút âm nhạc… trèo lên giường xếp dọn chăn gối trong lòng tôi đang nghĩ gì…
Tôi đi đến trước buồng tắm gõ cửa, chị ấy hé cánh cửa ra, tôi xô cửa đi thẳng vào, chị ấy bị bất ngờ vội vã dùng tay che…đi.
Một tay tôi kéo chị ấy, tôi kéo chị ấy sát vào người ôm chặt và hôn, chị ấy không phản kháng… tôi từ từ cởi bỏ quần áo của tôi và chúng tôi trần người ôm chặt nhau trong màn hơi nước...
Tắm nào! tắm nào!
Chúng tôi ôm chặt nhau, không sợi vải.
Tôi gội đầu xong, chị ấy dội nước cho tôi. Tôi kỳ lưng cho chị ấy, chị ấy lại kỳ lưng cho tôi và trong lúc tắm cùng nhau, trong đầu tôi hoàn toàn không có bất kỳ một tà ý nào vẩn gợn (nếu như bây giờ, có lẽ chả biết đã nhân cơ hội đó Làm bao nhiêu lần Yêu)
Tôi với chị ấy tắm, tạnh quẽ, im lặng thỉnh thoảng gặp mắt nhau, chúng tôi mỉm cười rất giống ngày xưa, khi tôi ngồi bên chị ấy trong buổi họp trên khoa tôi bị chị ấy bắt gặp đang liếc trộm, chị ấy mỉm cười, cảm giác y hệt vậy.
Tắm xong, chị ấy giúp tôi sấy tóc, tóc khô tôi lại giúp chị ấy sấy tóc, tôi cầm lược chải tóc cho chị…
Hai người bò lên giường, chui vào chăn tôi ôm chị thật chặt và tôi hôn và tôi lại cởi toàn bộ những vải vóc của chị, và của tôi…
Trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ đau đớn: Tôi nhất định phải có được chị ấy! Tôi nhất định phải có được chị ấy! Tôi nhất định phải có được chị ấy! Cho dù chị ấy sắp rời bỏ tôi mà đi, tôi nhất định phải có được chị ấy!
Và tôi bắt đầu hôn triền miên, tay ghì sát, hôn trên má, hôn trên trán, hôn trên tay, hôn trên cổ, hôn trên cổ tay, hôn trên cẳng chân, hôn trên eo…
Những đối thoại hôn câm lặng trong tiếng nhạc nhè nhẹ từ máy tính…
Mắt tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy và chắc chắn trong lòng chúng tôi đều đang cùng nghĩ đến một sự việc.
Chị ấy nhắm mắt lại… và tôi muốn lặng lẽ chia đôi chị ấy ra.
Đây là lần đầu tiên của tôi…tôi hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tôi thật sự là hoàn toàn không biết nên làm như thế nào. Tôi đã từng xem phim XXX, nhưng tôi không dám… tôi cũng chẳng biết mình đang chần chừ gì nữa. Chị ấy mở mắt ra, nhìn tôi ngạc nhiên:
- Sao vậy? - tay đặt trên má tôi
- Tôi…tôi chưa bao giờ… Tôi chưa làm lần nào... - mặt tôi đỏ lên, tôi ngại ngùng nói ra sự thật.
Chị ấy vuốt ve đôi vai tôi.
Và tôi ngại ngùng hết sức, nằm tụt người xuống một chút để che đi khuôn mặt mình, rồi ngồi dậy thở gấp gáp hồi hộp. Chị ấy bị những cử động của tôi làm cho bất an:
- Sao vậy?
- Xin lỗi !!! - Tôi cúi gằm xuống nói:
- Lúc nãy tôi thật sự có ý định muốn chiếm lấy em, nhưng đó chính là vì sự xuất hiện của anh ta làm tôi cảm thấy lo sợ... - Tôi vẫn cúi gằm xuống nói.
Chị ấy sát tới hôn lên má tôi:
- Em không để ý điều đó đâu.
Tôi hôn lại:
- Nơi đây bắt đầu, nơi đây cũng là kết thúc - nói xong tôi bắt đầu khóc.
Chị ấy cũng khóc, chúng tôi nằm bên nhau, ôm chặt nhau và cùng khóc đến lúc ngủ thiếp đi mệt mỏi…
Bữa sáng của ngày hôm sau, chúng tôi cùng xuống tiệm ăn, chỗ ngồi cũ, những món cũ bánh mì nướng dầy phết Sô cô la và bánh trứng cá hồi.
Chị ấy không nuốt một miếng nào…
Sau bữa sáng, chúng tôi dắt tay nhau về ký túc nữ.
- Em lên phòng thu xếp hành lý, tạm biệt - cô ấy buông tay tôi ra đi vào ký túc.
Tôi đi tới trước lôi tay cô ấy lại:
- Ngày mai tôi đưa em ra ga nhé, được không?
Cô ấy gật đầu… đi khuất…
Chị ấy đi vào ký túc.
Tôi vẫn đứng chỗ cũ, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi tự bảo mình, đây chỉ là một giấc mơ thôi và chỉ cần chừng này là đủ để sau này tôi nhớ lại, tôi hồi tưởng và đủ để tôi thấy hạnh phúc.
Trưa hôm sau tôi giúp cô ấy mang hành lý ra bưu điện để gửi về Đài Bắc. Lúc đó hầu như chúng tôi không hề trò chuyện trừ cái lúc cô ấy đưa chai nước cho tôi bảo:
- Vất vả quá, chai nước này anh uống đi.
Dọn xong đồ….
Cô ấy:
- Chìa khóa phòng ký túc em đã gửi lại bà quản lý rồi, em có thể sang phòng anh tắm nhờ không?
Tôi gật đầu, xách túi giúp cô ấy, hai người nắm tay nhau đi về phòng tôi và tôi vẫn còn trong trạng thái đầu óc trống rỗng…
Lần này tôi cứ nắm tay cô ấy, không cần né tránh camera quan sát và cũng không đếm xỉa xem trong phòng quản lý có ai không nữa và cứ đi như thế, đi thẳng vào… chỗ phòng cảnh vệ bị giữ lại.
Quản lý:
- Ô ô này này, nữ sinh không được đi vào phòng nam sinh, nghe chửa?
Cô ấy vội vã buông ngay tay tôi ra.
Tôi định thần:
- Xin bác thông cảm, chị ấy là chị gái cháu, chị ấy lên giúp cháu dọn đồ về nhà ăn Tết - cô ấy quay ra cười với quản lý.
Quản lý:
- Thôi được, được rồi, dọn đồ nhanh lên rồi mang chìa khoá lại đây nộp nhé, thôi lên đi!
Và đây là lần đầu tiên tôi cùng cô ấy đi thang máy…
Trong thang máy, có một tấm gương rất to, chúng tôi nhìn bóng nhau trong gương, và cùng cười lên.
- Một đôi tình nhân rất đẹp, phải không! - tôi đùa.
- Rất đẹp…nếu như là quen anh sớm hơn từ hai năm trước… - nét cười biến mất trên mặt cô.
Tôi trầm mặc… cô ấy trầm mặc…
Vào phòng, cô ấy mang quần áo đi tắm.
Căn phòng trống rỗng. Lần này không có máy tính để mở nhạc…
Tôi ngồi bên cửa sổ, gió thổi qua, đầu óc miên man trống rỗng.
Không rõ đã bao nhiêu thời gian trôi qua… tôi nghĩ, có lẽ cô ấy đã tắm hơi lâu, tôi trở ra gõ cửa buồng tắm, bỗng phát hiện buồng tắm không khoá, tôi nhè nhẹ đẩy ra… cô ấy ngồi trên bồn cầu đậy nắp… khóc… trên mặt sàn toàn những giấy toilet vứt bừa.
Tôi đứng ở cửa buồng tắm, nhìn cô ấy.
Cô ấy cúi đầu khóc:
- Giá như em gặp anh sớm, ngay từ hai năm trước… hay giá như em đừng quen anh…
Cô nói đi nói lại những lời nói ấy…
Tôi đứng sững sờ ở cửa buồng tắm, tôi rất muốn đến an ủi em nhưng tôi không thể nào nhấc chân lên vì tôi biết, nếu tôi bước tới một bước, có lẽ tôi sẽ rơi vĩnh viễn…
Nhưng tôi vẫn bước tới…
Tôi ôm lấy em, hôn lên trán em, gạt nước mắt cho em.
- Nào, ngoan, tắm đi nào! - tôi mỉm cười dịu dàng, rồi tôi khoá cửa buồng tắm đi ra…
Tôi đứng ở ngoài, chờ rất lâu, tiếng nước, nghe nước chảy tôi mới quay lại cửa sổ, ngồi đần ra…
Cô ấy tắm xong bước ra…
- Đến đây ngồi nhé! - tôi vẫy em.
Tôi cầm máy sấy thổi cho tóc em:
- Có lẽ đây là lần cuối cùng…
Trong tiếng rì rào của máy sấy tóc, có tiếng nức nở.
Sấy tóc xong… tôi ôm cô ấy đứng rất lâu.
Nhấc hành lý, trả chìa khoá ký túc cho phòng bảo vệ.
Lên xe máy ra ga.
Cô ấy ôm tôi chặt… tôi cũng chạy xe chậm, chậm chậm nhưng rồi cũng phải tới ga. Chúng tôi lưu luyến chia tay nhau.
Nhưng tàu hoả sắp tới rồi… cô ấy quay đi buông tay tôi
- Tạm biệt!
Tất cả đã kết thúc rồi! Câu chuyện của tôi đã hết.
Tôi vẫn cứ tự hỏi mình: Không phải là tôi rất yêu cô ấy ư? Vì sao chúng tôi trở nên như thế này?
Tôi không thể kết thúc như thế được.
Tôi dừng xe máy lại, vội vã quay đầu xe về ga.
Tôi không thể tìm thấy cô ấy trên sân ga… tôi vội vã đi mua một vé tiễn. Xông vào trong ga mắt nhớn nhác ngó khắp.
Tôi thấy em ở phía sân chờ số 2, vội vã chạy xuống cầu thang, lao tới sân chờ số 2.
Cô ấy dường như không để ý thấy tôi…
Tôi rụt rè chạm vào vai em.
Cô ấy quay lại, mắt đỏ hoe.
- Em đừng khóc, anh rất thích những lúc em mỉm cười! - tôi dùng tay vuốt nhẹ lên những sợi tóc của cô.
Cô ấy cười nhìn tôi qua làn nước mắt.
Lúc đó, xe lửa đi vào ga.
- Em không muốn đi… - cô ấy kéo tay tôi lại.
- Anh sẽ lên Đài Bắc tìm em… ngoan nhé - Tôi đã hứa với em điều đó… mà tôi lại quên bẵng đi rằng, Đài Bắc còn có một người tên gọi David.
Cô ấy lên tàu… tôi rời ga…
Tôi gửi xe ở bãi, đi mua 1 vé tàu hoả, tôi cũng phải về nhà tôi thôi…
Kỳ nghỉ đông năm ấy, tôi rất buồn bã… Tôi không đi chơi với bạn bè lớp phổ thông.
Năm mới mọi người sum vầy chơi đùa, đánh bài, tôi cũng chẳng tham gia.
Tôi chỉ nhớ cô ấy… nhớ kinh khủng.
Tôi nhớ tất cả những hồi ức đã có, từ chiếc áo bó màu be, từ lúc vô ý chạm phải ngực cô ấy, nhớ khi cùng sang đảo Kỳ Kim… nửa đêm đưa cô ấy về phòng ký túc, cùng nhau đi qua mùa Giáng Sinh… đón năm mới, cùng tắm dưới vòi nước… khuôn mặt em luôn ở trong tâm trí tôi.
Kỳ nghỉ đông đó, tôi không đủ dũng cảm lên Đài Bắc tìm cô ấy vì tôi sợ khi đến, tôi sẽ phải đối diện với sự thật là cô ấy và David đang ở bên nhau...
Tôi nói với cha mẹ rằng mình phải dọn ra ngoài ký túc, ở tiện hơn, còn đi làm thêm.
Tôi không muốn quay về căn phòng ký túc ấy nữa… tôi không thể quay về nơi tôi có đầy chặt nỗi nhớ…
Và tôi nói, tôi sẽ vào thành phố Cao Hùng kiếm nhà, kiếm việc làm thêm. Trong thời gian đi tìm nhà, tôi thường ở nhờ nhà bạn, tôi đã kể với nó câu chuyện về mối tình đầu của tôi với chị học khoá trên. Thằng kia mắng tôi:
- Nếu mày cảm thấy chị ấy quay lại với thằng du học sinh ở Mỹ kia là hạnh phúc, thì thôi, cứ để chị ấy đi! Mày đừng có ngồi đây ra vẻ đáng thương, ngồi kể lể với tao cũng chả có tác dụng gì, chị ấy sẽ chả bao giờ quay lại với mày. Còn muốn chị ấy quay lại thì mày phải đi mà chiếm lấy chỗ của mày đi chứ! Chả lẽ mày lại nghĩ rằng, nửa năm yêu nhau của mày lại phải thua một thằng ở Mỹ về mới chỉ gặp nhau hai lần thôi sao?
Ngày hôm sau, tôi đáp chuyến xe lửa sớm nhất lên Đài Bắc! Xuất phát!!!
Trước lúc lên đường, tôi gửi một tin nhắn vào máy di động của cô ấy…
Buổi trưa, tôi đến ga Đài Bắc. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi lên Đài Bắc. Suýt lạc đường, tìm không ra lối cửa chính của ga. Tôi hẹn cô ấy ở cửa số Ba phía Nam.
Khi tôi mất rất lâu mới tìm ra cửa số Ba…
Tôi đã nhìn thấy cô ấy…
- Xin chào, lâu quá không gặp! - cô ấy nhìn tôi mỉm cười.
- …Lâu không gặp…Em có nhớ anh không? - Tôi đáp.
Đã lâu không gặp… Câu chào đó xa cách làm sao, tôi cố ý nói.
- …Đói rồi à? Chúng ta đi ăn cơm thôi! - cô ấy tránh câu hỏi.
Và chúng tôi đến một tiệm Cà ri. Trí nhớ của tôi rất mơ hồ, dường như là tiệm dưới cửa hàng đồ vi tính 3C ở dưới trung tâm mua sắm Mitsukoshi (Tân Quang Tam Việt).
Đồ ăn rất ngon... Tôi ăn hết đĩa cơm Cà ri.
- Anh chắc chưa no, ăn phần của em đi! - cô ấy đưa đĩa cơm cho tôi, với câu nói quen thuộc ngày xưa…
Ăn xong, chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc…
Tôi hiểu ra, cô ấy luôn tránh nhắc tới những gì đã ở giữa hai chúng tôi và tôi đã không nhắc nhiều.
Tôi không dám phá vỡ nốt sợi dây nối mong manh cuối cùng giữa tôi và cô ấy, tôi rất sợ chỉ mở lời… tôi sẽ rất khó quay về Cao Hùng nên cứ trò chuyện, trò chuyện… chiều đã xuống.
Máy di động của cô ấy reo lên, tôi có một dự cảm buồn…
- A lô! David à? - cô ấy liếc nhìn sang tôi một cái, tiếp tục nhỏ giọng nói chuyện với cái máy di động.
- Vâng ạ, em chờ anh ở cổng Tân Quang Tam Việt - cô ấy cất máy di động vào túi xách, cúi mặt.
- … Hai người đã… quay lại với nhau rồi sao? - Tôi rốt cuộc cũng thốt lên.
Cô ấy gật đầu.
- … Thật sao? Thế thì… xin chúc mừng em… cuối cùng em cũng đã quay lại với anh ta. - Tôi ép tôi nói câu đó.
- … Anh nói thật không?... - cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.
- Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi.
Tôi nói với nụ cười dịu dàng…. Trong lòng tôi thật đớn đau.
- Anh ấy sắp đến đón em - cô ấy đứng dậy.
Tôi và em cùng đi lên cửa Tân Quang Tam Việt, lần này, chúng tôi không còn nắm tay nhau nữa…
Tôi vốn định tạm biệt em, nhưng tôi lại muốn gặp cái người tên là David xem anh ta mặt mũi ra sao! vì vậy tôi đứng chờ cùng cô ấy.
Rồi một chiếc Fiat màu trắng bạc lướt tới, quay cửa kính ô tô xuống người con trai ngồi trong xe vẫy tay với chúng tôi.
- Em phải đi đây… - cô ấy cúi đầu xuống lí nhí.
Tôi định đi tới gần xem rõ mặt David… nhưng tôi lo, sẽ làm cô ấy khó xử. Dù sao thì David không hề biết tôi là ai, càng không biết mối tình nửa năm qua giữa tôi và cô ấy… vì thế tôi cứ đứng đó, nhìn chiếc xe rời đi xa…
Cô ấy đã đi khỏi đời tôi như thế.
Tôi rất buồn rầu, đáp xe lửa quay về Cao Hùng…
Về Cao Hùng, tôi nhanh chóng tìm được phòng trọ. Cũng tìm được việc làm… tôi chọn công việc trực ở cửa hàng Café Internet vào ban đêm. Tôi muốn mượn công việc để làm tôi chìm trong cơn say.
Rồi nhờ bạn bè giới thiệu, tôi làm quen với game online. Công việc mỗi ngày của tôi là đêm đêm đi trực đến sáng bạch về ngủ, ngủ dậy ăn cơm xem ti vi rồi lại đi làm.
Ngày nghỉ tôi trốn trong rạp chiếu bóng…
Những ngày như thế nối tiếp liên tục cho đến khi học kỳ II bắt đầu… tôi gặp lại cô ấy trên văn phòng khoa.
- Hi, lâu quá không gặp - cô ấy vui vẻ nói với tôi.
Ôi, cảm giác này khác hẳn khi gặp ở Đài Bắc, cô ấy lại trở thành chị khoá trên của tôi, quen thuộc…
Nhưng gương mặt cô ấy đã khác rồi, cô ấy đã cắt mái tóc dài đi, trở thành một mái tóc ngắn xinh đẹp…
- Tối nay chúng ta đi ăn cơm đi! - cô ấy chủ động rủ tôi.
- Ơ… a… cũng được… - tôi vẫn còn ngỡ ngàng bởi từ ngày tôi từ Đài Bắc trở về đây, cô ấy trong tim tôi, chỉ còn là một khoảng trống rỗng.
Tuy tôi nói thế, nhưng thực ra cũng có đôi khi nhớ đến cô…
- Nghe nói anh đã dọn ra ngoài ở rồi à? thế tối nay em có thể qua thăm nhà mới của anh không? - cô ấy nắm lấy tay tôi.
Tôi vừa định trả lời
- Chúng mày vẫn còn thắm thiết thế này cơ à? Thôi đừng âu yếm nhau ở đây đấy nhé! - nhóm trưởng nhóm hoạt động ngoại khoá đi tới.
Hai chúng tôi cùng nhìn trưởng nhóm cười ngượng nghịu, đi ra khỏi văn phòng khoa. Chúng tôi đứng trước cổng phòng họp, tôi đưa tay ra định nắm lấy tay cô ấy, cô ấy dường như biết, đi lên trước một bước:
- Thế tối nay anh muốn ăn gì? - cô tìm chuyện để nói.
Tôi im lặng.
Cô ấy cúi đầu:
- Em đã kể chuyện của chúng mình cho David nghe…
Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
Cô vẫn cúi đầu:
- David không trách em bắt cá hai tay, chân dẫm hai thuyền, vì dù sao thì anh ấy cũng không thể ở bên em suốt… anh ấy nói: hai chúng em có thể lại bắt đầu từ đầu, coi như chưa hề có gì xảy ra - cô ấy nói, đầu óc tôi trống rỗng.
Nói xong cô ấy đi thẳng vào văn phòng.
Tôi nghĩ… tôi cứ tưởng tôi vừa gặp lại chị ấy một cách quen thuộc, và chị ấy đã quay về bên tôi… thì ra… kết cục còn đau đớn hơn.
Cô ấy hẹn tôi buổi tối ở cổng trường.
Cô ấy mặc cái áo bó sát người màu be, váy bò ngắn, áo khoác Levis màu hồng ở ngoài. Đây chính là bộ quần áo mà ngày đầu tiên quen nhau, cô ấy đã mặc…
Cô ấy lên xe, chúng tôi đi ăn Mc’Donald.
Toàn là cô ấy chủ động hỏi, tôi mới trả lời. Tôi không hề hỏi cô ấy gì cả, tôi sợ những gì tôi hỏi sẽ làm cả hai ngại ngùng nhưng thật sự, không còn nghi ngờ gì, tối nay, cô ấy trở thành cô ấy thân quen của tôi ngày xưa…Đi ra khỏi Mc’Donald.
- Em muốn đi đến một nơi - cô ấy đột ngột nắm tay tôi.
Tôi lặng cả người đi.
Lên xe, em ôm chặt tôi… tôi không hề hỏi em là đi đâu, trực giác của tôi chỉ đường cho tôi đến Kỳ Kim. Lại vẫn hành trình đó, đi đến Đại học Trung Sơn, đáp thuyền sang đảo Kỳ Kim.
Gió tháng Hai ở Kỳ Kim thổi rất mạnh, rất lạnh. Tôi cảm thấy cô ấy hơi run rẩy, tôi cởi áo khoác ra đưa cho cô ấy mặc. Lại như lần nào, bỏ giày trên bờ cát tôi do dự đưa tay ra về phía em… cô ấy nhìn tôi cười, đưa tay cho tôi, chúng tôi dắt nhau đi bên bờ cát mênh mang… hai người ôm chặt nhau, đứng trước biển.
Tôi không thể hiểu được, thế rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra.
- Em rất nhớ anh… - cô ấy cúi đầu thổ lộ.
- Thế vì sao khi ở Đài Bắc, em đã… - tôi nói.
- Xin lỗi, đó không phải là em cố ý, khi đó em còn đang lựa chọn... - cô ấy nhìn tôi nói.
Bãi cát đầy ắp kỷ niệm của hai chúng tôi.
Bãi cát lần đầu quen nhau.
Bãi cát cùng nhau qua năm mới.
Bãi cát lần cuối cùng chia tay.
- Xin lỗi, em không cố ý làm thế, chỉ là vì khi đó, em vẫn còn đang lựa chọn.
Lựa chọn? Trời ơi, chẳng lẽ cái ngày ở Đài Bắc đó, em vẫn còn chờ tín hiệu từ phía tôi hay sao?
Mà lúc đó tôi lại đã nói ra những lời….
"…Thật sao? Thế thì chúc mừng em nhé… Vì cuối cùng em đã chờ được anh ấy trở về!"
"Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi".
Tại sao tôi lại ngu ngốc như thế? Vì sao tôi không phát hiện ra những gì nằm sâu trong tim em?
- Bây giờ anh còn kịp không… Anh không bao giờ muốn chia tay em - Tôi nhìn em, nắm thật chặt bàn tay em.
- Xin lỗi… - Cô ấy khóc, tim tôi tan nát.
- Ngày xưa em cứ nghĩ em sẽ chờ được David quay trở về, rồi theo thời gian và xa cách, càng ngày…
Rồi em đã quen với tâm trạng chờ mong mỗi năm một lần gặp mặt người yêu…
Rồi chỉ cần lâu lâu có một tin nhắn nhỏ, cũng đủ để em sưởi ấm tình yêu và duy trì sự chờ đợi.
Vậy mà sau đó, chỉ vì khoảng cách xa xôi, em yêu người con trai khác, rồi sau đó nếu phải xa người yêu mới, rất xa, thì có lẽ em sẽ lại yêu sang một người con trai khác nữa… em căm ghét chính con người em như thế này… - cô ấy nức nở.
- Thế thì em và anh đừng ở xa nhau nữa! Chúng ta có thể không để cho người ta yêu ở xa ta nữa! Ta sẽ mãi mãi ở gần bên nhau là được rồi! - Tôi van xin.
- Thế thì anh hãy nói cho em biết, khi em ở Đài Bắc nghỉ đông, vì sao anh không chịu đi tìm gặp em? Vì sao anh để cho đến khi nỗi buồn của em bị nhạt đi rồi thì anh mới xuất hiện? Vì sao trước mặt em, anh chưa bao giờ chịu níu kéo em? - Cô ấy nói.
Tôi đau lòng quá, phải vì tôi đã do dự lầm, giải mã nhầm những bí ẩn trong tim cô ấy…
Khi đó tôi chỉ lựa chọn việc cố quên người tôi yêu đi, mà tôi không nghĩ đến cảm xúc, suy nghĩ của em.
Giờ đây tôi mới nghĩ ra, không phải là khi đó, mục đích tôi lên Đài Bắc chính là để níu kéo người tôi yêu quay lại hay sao?
Ngay trước lúc đi, thằng bạn tôi còn giáo huấn cho tôi một trận cơ mà!
Vì sao đến Đài Bắc rồi, tôi lại đã nói những gì trái với lòng mình?
- Anh không bao giờ cho em rời khỏi anh nữa! - Tôi ôm chặt lấy cô ấy.
Cô ấy khóc mãi.
Còn tôi, chỉ vì sự ngu ngốc của tôi làm cho sự thể đến nước này, rốt cuộc tôi cũng khóc!
Vào lúc đó, chiếc di động đổ chuông. Tôi lại có dự cảm không tốt.
- Anh ta à? - tôi hỏi cô ấy.
Cô ấy gật đầu, đang định nghe máy.
- Không nghe! Anh biết người em yêu là anh! Nếu em nghe máy, em sẽ lại lần nữa rời khỏi anh! - Tôi giật cái máy di động từ tay cô.
Cô ấy nức nở, tôi đưa máy di động giơ lên thật cao, cho đến lúc tiếng chuông ngừng lại. Tôi đưa máy trả lại cho cô.
Tôi lại ôm cô ấy:
- Em đừng đi, em đừng bỏ đi, xin em đừng bỏ anh!
Tiếng chuông điện thoại lại reo vang!
Lần này cô ấy không nghe máy nữa… tiếng chuông im.
- Em không sao chứ? - Tôi hỏi khẽ.
Cô ấy không trả lời tôi.
Tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa đổ vang…
Chỉ nghe thấy một tiếng Ding!!!
Cô ấy vứt chiếc máy di động vào bãi cát và ôm lấy tôi thật chặt, ôm thật chặt...
Máy di động cứ kêu chuông dai dẳng…
Gió biển thổi qua… hai chúng tôi ôm nhau đứng giữa cơn gió lạnh lùng… Ôm nhau thật chặt. Tôi rất sợ cô ấy sẽ biến mất trong vòng tay tôi.
Máy điện thoại cứ reo rồi ngừng, ngừng rồi lại reo, mỗi lần chiếc máy di động reo chuông, tim tôi lại thót lên bất an một lần. Mãi cho đến lúc cái di động không còn đổ chuông nữa, như cảm thấy có một điều gì đó bất thường sắp xảy ra… tôi hôn lên trán người tôi yêu.
Cô ấy khóc đỏ hai mắt nói:
- Anh đừng dịu dàng như thế này với em, được không?
Tôi lại hôn lên trán cô ấy:
- Chỉ có anh mới có thể dịu dàng thế này với em thôi!
Tôi đẩy nhẹ cô ấy ra, cúi xuống nhặt chiếc máy di động.
- Xin lỗi, anh không nghĩ ra cách gì khác, nên chỉ biết làm thế này.
- Chẳng lẽ anh lại thật sự muốn em nghe điện sao? - Cô ấy cố ý trêu.
- Mà em cũng chả có gan nghe điện! - Tôi cười đáp.
Chúng tôi ôm nhau đứng rất lâu. Đây mới chính là chị ấy của tôi, thân thuộc như...
Dắt em quay về.
- Đêm nay có thể đến chỗ... anh không? - cô ấy ôm tôi hỏi.
Tôi gật đầu, đưa mũ bảo hiểm cho cô. Trước lúc lên xe, cô ấy xem máy di động.
- Vừa rồi kêu lâu như thế... ôi gọi những 23 cuộc, sao nhiều nhỉ... - cô ấy nói.
Tôi không để ý, cứ nổ máy xe
- Ôi chờ đã, có cả bạn cùng phòng em gọi cho em này... - cô ấy giữ tay tôi lại.
- Lên xe đã - tôi lôi lại, kéo tay em ôm ngang người.
Chầm chậm chạy xe về nơi tôi ở...
Bật đèn lên...
- Ôi trời, một mình anh mà ở chỗ rộng thế này á? - Cô ấy kêu lên ngạc nhiên.
- Ừ, bà chủ tốt lắm, còn bao cả điện nước - tôi khoe.
- Sao chỗ rộng thế này mà lại rẻ thế? hay là cho thuê cả nhà cả người? - cô ấy trêu chọc.
- Có lẽ vì anh đẹp trai quá đây mà! - Tôi cố ý đùa dai.
- Gớm, bớt cái mồm đi ạ! - Cô ấy bẻ lại.
- Thôi được, nếu là thuê cả nhà cả người, thì đêm nay em ở đây, phải cũng nên trả... phí? - tôi từ phía sau lưng ôm chặt lấy cô ấy.
- Ngốc lắm, nói cái gì đấy?
- Em phải đi tắm đây - cô ấy gỡ tay tôi ra
- Em lại dở cái trò cũ rồi, không mang quần áo sau đó chạy đến nhà người khác đòi... tắm! - Tôi nói vọng vào buồng tắm.
- Mau mau đi lấy quần áo cho em, mau lên! - cô ấy thò đầu từ buồng tắm ra.
Đoạn này làm tôi nhớ đến đêm đầu tiên mới quen... tôi nhấc mấy quần áo khô tới cửa buồng tắm gõ cửa cô ấy mở hé cánh cửa "Cảm ơn" rồi đóng ngay lại tôi bật ti vi, ngồi uống nước một lúc, cô ấy từ buồng tắm ra:
- Đến lượt anh rồi.
- Để anh sấy tóc cho em - tôi đứng dậy.
- Thôi không cần đâu, anh mau đi tắm đi - cướp lại cái máy sấy trên tay tôi.
Tôi đi vào buồng tắm trên tường treo những đồ lót của cô ấy...
những chi tiết quá quen thuộc với tôi, tôi cười, mở cửa buồng tắm kêu:
- Em lại không mặc... à?
- Thế thì anh đẻ ra đồ lót cho em đi nào!
Sấy tóc, tiếng trả lời giữa hỗn loạn tạp âm.
Hic, tôi nghĩ bụng, đây không phải là những ý nghĩ tôi từng tự nói trong lòng sao?
Tắm xong đi ra.
- Đến ngồi bên em - cô ấy vẫy tôi.
Tôi ngồi xuống, cô ấy sấy tóc cho tôi... tôi cứ hy vọng những giờ phút này, mãi mãi, triền miên, thế giới chỉ là của hai chúng tôi.
Đêm đó, tôi ôm cô chìm vào giấc ngủ, cô ấy rúc trong lòng tôi chìm vào giấc ngủ...
Ngày hôm sau ngủ dậy, tay tôi lại một trận tê dại. Tôi, lại một lần nữa, vì tay quá tê, run bần bật, làm cô ấy thức dậy...
- Ôi xin lỗi, anh co tay vào đi, em nặng quá đúng không? - cô ấy he hé mắt.
Chúng tôi nằm ườn thêm một chút mới dậy. Rửa mặt, đi xuống nhà ăn sáng, tôi đưa cô ấy về trường, về ký túc nữ
Vừa về đến cổng ký túc... một chiếc Fiat màu bạc quen thuộc đang đỗ sừng sững và im lìm trước cổng ký túc nữ...
Chết rồi!
Fiat… chiếc Fiat màu bạc…. sao nó lại ở đây?
Tôi trợn tròn mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang run rẩy.
Làm sao lại thế này cơ chứ… vì sao cái Fiat lại xuất hiện ở chỗ này?
Tôi vội vã giảm tốc độ không dám chạy xe tới trước ký túc, hình như chưa phát hiện ra chúng tôi. Tôi vội vã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn chạy trốn vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David chắc sẽ có chuyện chẳng lành.
Tôi vội vã phóng xe ra khỏi khu vực trường.
- Sao anh kia lại xuất hiện ở đây? - Tôi nghiêng đầu hỏi cô ấy.
- Em không biết, làm sao lại ra thế này … - cô ấy lẩm bẩm.
Tôi cứ thế chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi gặp thằng bạn tôi, nó đang chuẩn bị lên lớp.
- Mày về rồi à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày đấy, thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt! - bạn tôi nói xong đi ngay.
Tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng trầm ngâm mãi ở cửa, tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếc Fiat màu bạc kia của David… Tôi không biết lúc đó cô ấy nghĩ gì… chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn. Lúc này, máy di động lại đổ chuông, tôi và cô ấy căng mắt thật to để nhìn vào màn hình.
David +886XX-XXXXXX
Anh ta…đúng anh ta rồi! chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh ta, làm sao mà anh ta lại xuống tận đây… ?
(Chú thích thêm: Đài Bắc cách Cao Hùng gần 5OOkm, đi xe bus nhanh trên đường cao tốc cũng phải 4 tiếng rưỡi, năm ngoái có một thằng bạn tôi bị điên, đang đêm chạy từ Đài Bắc xuống Cao Hùng để… chửi nhau với tôi, chạy mất ba tiếng rưỡi kỷ lục, nó bảo có lúc nó chạy tới hơn 130km/h, kết thúc, xuống Cao Hùng với giấy cảnh sát phạt tơi bời hơn 100 USD. Nói chung cảm giác xa như ngồi Hà Nội nghe ai bảo họ đạp xe đi Hải Phòng vậy!)
- Em có nghe không? - cô ấy nhấc máy hỏi tôi.
- …để anh nghe! - trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc.
Tôi mở máy nghe, đúng lúc tôi ấn vào phím OK nghe thì chuông ngừng… chúng tôi nhìn nhau một lúc… im lặng.
Di động lại đổ chuông, lần này không phải là David… là bạn cùng phòng cô ấy, tôi đưa máy cho cô.
- Alô... sao? tối qua… mày có gọi cho… tao à? - cô ấy cuống quít.
- Tối qua có một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ lại tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ! - giọng cô bạn cùng phòng cô ấy rất to - cho nên tớ mới hỏi anh ta là: Thế không phải là cô ấy ra ngoài đi chơi cùng bạn à? Sao bạn lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?
Tôi nghe đến câu này, xỉu! …囧zz…
- Chả lẽ tớ lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế? - cô bạn cùng phòng ra sức hỏi…
- Anh ta là David - cô ấy đáp
- …ôi chết rồi tớ lỡ lời mất rồi… thế bây giờ cậu định làm sao?
- Tớ cũng không biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc - cô ấy đáp hụt hơi.
- Có thật không đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? sao lại có thể thế được? anh ta đang ở Đài Bắc mà? - bạn cô ấy nói.
- Tớ không biết, cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được - cô ấy dường như sắp khóc.
- Xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy - bạn cô ấy ngại ngùng.
Lúc này, tôi nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy.
- Em hỏi xem, cô ấy có cho David địa chỉ nhà anh không? Tôi kéo tay cô.
- Cậu có nói với David địa chỉ nhà cậu em khoá dưới của tớ không? cô ấy hỏi.
- Tất nhiên là không! - bạn cô ấy vội vã trả lời.
- Thế thì tốt, có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi - cô ấy nói.
- Ừ, vô cùng xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắc rối lớn như thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh ta... - bạn cô nói.
- Không sao, chúng tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ - cô ấy nói.
Điện thoại tắt tôi nhìn cô, cô ấy nhìn tôi hai chúng tôi giờ đây không biết làm gì.
Cái di động lại inh ỏi.
David +886XX-XXXXXX │
- Trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi - tôi cầm lấy máy.
- A lô, xin hỏi ai đấy ạ? - tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao.
- Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không? - nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót.
- Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không? - tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên.
- Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn. - thái độ của David đột nhiên thay đổi - trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy! - David nói như thế, làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa - Tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi! Cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK! tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi.
Tôi... câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào, đầu óc tôi lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc...
- ...Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn - tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói...
- Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp! - David đáp.
- …Tôi hiểu, nhưng tôi hy vọng để cô ấy giữa hai chúng ta có một sự lựa chọn - tôi nói với David.
Cô ấy đứng cạnh tôi nghe thấy, nếu như không có một sự lựa chọn thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi vấn đề. Trong lòng tôi đã có một dự cảm.
- Thế thì tối nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc cô ấy - tôi nhìn cô ấy, nói với đầu kia điện thoại.
Tắt máy, tôi đưa di động cho em đồng thời nắm lấy tay em…
- Có phải anh đã muộn rồi không, nếu như khi ở Đài Bắc anh nài xin em ở lại với anh… - Tôi ôm chặt em.
- Đây là lỗi của em, không nói rõ với David, mới ra thế này - cô ấy khóc.
- Em thật tồi tệ - cô ấy nói câu đó, tôi thật đau lòng nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô ấy.
- Em cứ nghĩ rằng em có thể chọn được một, giữa hai người… - cô ấy khóc, phủ phục xuống đất.
- Xin lỗi… em xin lỗi… em xin lỗi… - cô ấy liên tục nhắc lại ba chữ ấy.
Và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế, trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối… em rất yên tĩnh trong vòng tay tôi, đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt thật chặt. Tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi, em lắc đầu kéo gấu áo tôi lại.
Nhìn cô ấy như thế này, tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại. Nhưng như thế sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề...
Tôi đưa mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em, ngồi lên xe nổ máy, chạy chầm chậm...
Tôi phải làm như thế nào mới gọi là đúng đây?
Ngày xưa cô ấy chưa chia tay David, cho đến giờ tôi vẫn chỉ là kẻ thứ ba, mà thế thì vì sao cô ấy vẫn cứ đến với tôi?
- Cẩn thận trước mặt! - Cô ấy dùng sức lay đẩy tôi.
Đầu óc ngập ngụa ý nghĩ làm tôi không để ý đến xe cộ trước mặt suýt nữa thì đâm vào một chiếc xe con. Tôi vội dừng xe lại lề đường.
- Sao anh lái xe cứ ngây người ra như thế? - cô ấy run rẩy.
- Xin lỗi, anh đang nghĩ chuyện khác, không để ý lắm... - tôi giữ tay cô.
- Không sao rồi, chắc em vừa sợ lắm! - tôi thử an ủi.
- Không sao - cô ấy ôm tôi càng chặt.
Đã đến cổng ký túc, chiếc Fiat màu trắng bạc... dưới ánh đèn đường nhìn có vẻ rất thách thức, trong xe ló ra cái áo sơ mi của con trai, là một người con trai tuổi có lẽ hơn tôi, ngoại hình có vẻ trưởng thành hơn tôi...
Không hiểu vì sao bỗng dưng trong lòng tôi có cảm giác muốn lùi lại, rút lui, cô ấy và tôi nắm tay nhau đi đến trước mặt David.
- Xin chào, lần trước ở Đài Bắc đã gặp bạn một lần rồi - David nhìn tôi.
- Em không sao chứ? Tối qua em không nghe điện thoại làm anh rất lo lắng! - lại quay đầu sang cô ấy nói một cách dịu dàng.
David nhắc đến chuyện điện thoại tối qua, khiến tôi hơi ngại vì chính tôi đã không cho cô ấy nghe điện... nhưng chỉ dám cúi đầu mãi, không dám nhìn trực diện vào David.
- Em không sao cả, xin lỗi đã làm anh lo lắng - tôi cảm thấy cô ấy đang run trong tay tôi.
- Người không việc gì là tốt rồi - David đi đến trước mặt chúng tôi xoa đầu cô ấy. Nhìn cử chỉ của David...
- Tôi không cho phép anh chạm vào cô ấy! - tôi gạt phắt tay David ra.
David bật lùi lại một bước, cô ấy kéo cả hai tay tôi
- Anh đừng làm thế... - cô ấy giữ chặt tay tôi.
- Quay về với anh đi, kỳ nghỉ đông này chúng mình đã nói rõ với nhau về chuyện này rồi cơ mà - David trầm ngâm nói với cô ấy.
- Anh không bao giờ căn vặn về chuyện trước đây giữa em với cậu ta, chúng ta bắt đầu lại từ đầu -
Tôi cảm thấy tôi rất giống trẻ con đang gây sự nói mà không có đầu có đuôi, cũng không lý lẽ... trước mặt David, tôi hoàn toàn mất tự tin, tư duy ngôn ngữ loạn xạ...
- Anh đừng nói nữa - cô ấy nói với tôi.
Tim tôi lạnh cứng lại. Tôi cảm thấy tôi đã thua... bị câu nói đó của cô ấy đập cho tỉnh lại, ngay cả tôi cũng biết câu nói của tôi vừa rồi chỉ là gây sự vô cớ.
- Đúng thế, đúng là tôi đã nói rằng muốn cô ấy chia tay tôi, vì tôi không đành lòng để cô ấy khổ sở chờ đợi tôi. Tôi biết hồi đó tôi không thể mang lại cho cô ấy hạnh phúc, nhưng cô ấy đã tình nguyện chờ tôi, làm cho tôi hiểu rằng người con gái này nếu như tôi để lỡ mất cô ấy, thì tôi sẽ tự trách mình tự ân hận mãi mãi - David nói với hai chúng tôi.
Những câu nói này của David làm tôi hiểu ra rằng, hoá ra anh ta yêu em hơn tôi yêu em... và tôi buông bàn tay nhỏ đã từng quá đỗi quen thuộc trong tay tôi ra...
Từ trong tâm can tôi thật sự cảm thấy người con trai trước mặt tôi thật sự trưởng thành hơn tôi, còn tôi, dù là giá trị quan hay quan điểm về tình yêu, đều thể hiện ra quá non nớt.
"Nếu tôi để vuột mất em, tôi sẽ không thể tự tha thứ cho bản thân tôi". Câu nói này của David cứ quay trở lại trong tâm trí tôi, tôi đã từng thử quên đi cô gái ấy, để cho cô ấy chờ đợi tôi và phải chăng tâm trạng đó của tôi cũng giống như là David khi ở Mỹ?
- Anh thật lòng yêu cô ấy à? - tôi nói, giọng tôi nói run rẩy.
David không trả lời tôi, anh ta chỉ nhìn cô ấy, cô ấy cúi đầu, không nói năng gì vào giây phút này...
David đi tới, rất tự nhiên cầm lấy tay cô ấy.
- Đúng! - anh ta rất thẳng thắn đàng hoàng và mạnh mẽ trả lời tôi.
Cô ấy không hề rụt khỏi tay David, tôi thấy bây giờ tôi như một con chó lột nước bại trận, cảm giác không còn chỗ cho tôi... chỉ muốn chạy trốn tất cả.
Tôi nhớ lại khi tôi còn ở Đài Bắc, chỉ vì khi đó tôi đã do dự, nên giờ tôi đành mất em.
Tôi nhớ lại trên bãi cát, vì tôi mạnh mẽ và quyết tâm, tôi đã lại có được cô ấy.
Nếu bây giờ tôi lùi một bước tôi sẽ lại mất đi cô ấy một lần thứ hai...
- Em hãy lựa chọn đi - tôi đưa bàn tay tôi cho em.
Tôi cứ ngỡ em cũng sẽ chìa tay ra cho tôi...
Cô ấy khóc oà...
- Thôi đừng khóc, cho dù em chọn ai, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em - David ôm chặt lấy cô ấy.
Cô ấy càng khóc thảm thiết hơn, tôi cũng rất đau đớn, vì cô ấy vẫn đang ở trong vòng tay David mà không phải là đang khóc trong lòng tôi... nhưng thế cũng chưa có nghĩa là cô ấy đã lựa chọn ai tôi nhìn David, anh ta đang vỗ về an ủi cô ấy thế mà tôi chỉ có thể đứng ở bên cạnh, như một thằng ngớ ngẩn chả thể làm gì cho cô ấy
- Xin lỗi... em không xứng đáng để cho hai người làm như thế này... - cô ấy khóc.
Tôi định nói gì đó, mà tôi không nói ra lời được muốn bước tới một bước, nắm lấy tay em, nhưng em đang trong tay người khác.
- Ngốc nghếch ơi, anh đã bảo anh sẽ không để ý, chúng mình quay lại từ ngày mới quen nhau lần đầu tiên, tất cả bắt đầu lại lần này anh sẽ không đi đâu cả, anh sẽ ở lại Đài Loan để bên em - David vuốt ve mái tóc cô ấy.
- Em xin lỗi! - cô ấy nhè nhẹ gạt tay David ra rồi đi tới phía tôi.
David ngỡ ngàng, bàng hoàng, lập tức có một sợi hy vọng vui mừng nhóm lên trong tim tôi.
David nhìn theo cô ấy đi về phía tôi...
Tôi chìa tay ra cho cô.
- Xin lỗi - cô ấy gạt tay tôi ra.
Giờ đến lượt tôi bàng hoàng.
- Vì sao? - tôi nhìn em.
- Em không muốn hai người tốt với em như thế, như thế này chỉ làm cho chúng ta càng đau khổ hơn thôi, đây là sai lầm của em, tất cả là sai lầm của em giá như em có thể giữ được lời hứa của em với anh, chờ anh quay về thì quá tốt nhưng em đã có lúc nào đó không còn tin anh nữa, và em đã cùng với cậu ấy... em thật ti tiện, em nói là em sẽ chờ anh nhưng vì quá xa cách nhau, em sợ hãi nên em do dự - cô ấy nói với David.
- Xin lỗi, em thú thật ban đầu em đã lấy anh ra để làm vật thế chân cho David... - cô ấy nhìn tôi nói - nhưng ở bên anh, em thật sự hạnh phúc, anh rất tốt với em, trong những lúc em đau khổ nhất, rã rời nhất anh đã ở bên cạnh em. Sau đó em phát hiện em đã thật sự yêu, nhưng em cũng không biết làm thế nào nữa
Bây giờ, tôi không đau khổ nữa, tôi chỉ còn mong ước cô ấy ở lại bên tôi cho dù em thật sự yêu hay cho dù tôi chỉ là một vật để thế chân người con trai khác cũng được...
Tôi cúi đầu để không bị phát hiện là tôi đang khóc. David quay người lặng đi, chỉ còn lại cô ấy khóc nức nở...
- Xin lỗi, em thừa nhận ban đầu em đã coi anh chỉ là vật thế chân cho David...
Những câu này của cô ấy đã làm tôi rơi nước mắt, cuối cùng, tôi cũng chỉ là vật thế chân cho David mà thôi? tôi không biết nên làm gì. Tôi cúi đầu vì nước mắt tôi sắp trào ra ngoài, tôi tự dặn mình không được khóc, khóc thì có tác dụng gì đâu nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế được lòng mình.
- Là lỗi của anh - David nói.
- Anh đã hứa hẹn với em, sẽ không bao giờ hỏi lại chuyện cũ của em và cậu ta, phải tin em nhưng anh chỉ cần vài cú điện thoại không người nghe là anh đã đánh mất mọi niềm tin, chạy suốt đêm xuống Cao Hùng, mà lại cũng không tìm thấy em nên anh rất hoang mang... thậm chí trong lòng anh đã nghĩ, có phải anh là một thằng ngu, không giữ lấy em rõ ràng biết em sẽ gặp lại cậu cùng khoa, mà lại vẫn còn tin tưởng để em đi...
- Anh đã hứa hẹn với em, sẽ không bao giờ hỏi lại chuyện cũ của em và cậu ta, phải tin em nhưng anh chỉ cần vài cú điện thoại không người nghe là anh đã đánh mất mọi niềm tin, chạy suốt đêm xuống Cao Hùng, mà lại cũng không tìm thấy em nên anh rất hoang mang... thậm chí trong lòng anh đã nghĩ, có phải anh là một thằng ngu, không giữ lấy em rõ ràng biết em sẽ gặp lại cậu cùng khoa, mà lại vẫn còn tin tưởng để em đi...
David quay lại để nói những lời này.
- Em xin lỗi - cô ấy không nói với tôi.
- Không cần xin lỗi ai, việc này đã làm thương tổn tất cả chúng ta - anh ta đi tới.
- Em đã rất cố, anh biết - cầm lấy tay cô - em đang cố tìm một điểm thăng bằng giữa anh và cậu ta, để không ai bị tổn thương nhưng người đau khổ nhất là em.. - David rất dịu dàng nói với cô về cảm giác của mình.
Lúc này, cô bạn cùng phòng của em đột ngột xuất hiện...
- Bây giờ là thế nào? anh là David có phải không? cô ấy chạy đến bên cạnh em và David - tớ đã bảo cậu phải sớm quyết định đi, đừng có kéo dài trì hoãn mà cậu không chịu nghe - bạn cùng phòng cô ấy giận dữ nhiếc.
- Còn hai anh, đừng có định giở trò đánh nhau, tôi sẽ cho biết tay - bạn cô ấy cướp lấy cô bạn gái đang rũ rượi từ tay David và kéo xềnh xệch vào ký túc.
Khi đó tôi đi vội lên đưa tay cho cô ấy:
- Anh xin lỗi, anh biết em có bạn trai, nhưng anh vẫn tiến tới... bây giờ tôi đành phải để lộ đôi mắt đỏ.
- Này, đã bảo là không nói nữa, sao cậu cứ lằng nhằng nhỉ? - cô bạn cùng phòng nổi giận và kéo cô ấy đi luôn.
Chỉ còn tôi và David ở lại...
Tôi nhìn David
David châm một điếu thuốc, và đưa bao thuốc cho tôi:
- Có hút không?
Tôi lắc đầu.
- Cậu quen cô ấy bao lâu rồi? - David hỏi xong nhả ra một bụm khói trắng.
- Hơn nửa năm thôi... - tôi ngồi xổm bên chiếc xe máy của mình.
- Cô ấy là người tốt - David nói với tôi - có lẽ cô ấy chọn cậu mới gọi là đúng đắn! David nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi.
Tôi nhìn David, bây giờ lại ra thế nào đây, vì sao anh ta nói câu này?
- Trước khi đi Mỹ du học, tôi muốn bảo cô ấy đừng chờ tôi! nhưng tôi không thể nói ra- David tự sự - bởi khi đó cô ấy rất kiên quyết, nói sẽ chờ tôi về xa cách đến như thế, chúng tôi chỉ thể dùng E-mail liên lạc, tuy chat tiện hơn, nhưng vì lệch múi giờ thường lên mạng chả thấy người kia, chờ mãi không thấy hồi âm, là một việc rất đau khổ.
"Chờ mãi người kia không hồi âm là một việc rất đau khổ" câu nói này tôi cảm nhận được sâu sắc.
- Cả ba chúng ta đều chờ hồi âm của đối phương, nhưng lại đều không nói nỗi lòng ra - tôi bảo David.
- Đúng - David cười dụi cán thuốc, lại châm điếu thứ hai.
- Nhưng tôi đã nghĩ kỹ rồi, có những chuyện nếu cứ giữ trong lòng thì không bao giờ tiến tới được. Sau khi về Đài Loan, tôi đã lập tức cầu hôn cô ấy, nói cho cô ấy biết những gì tôi giữ trong lòng, hoặc có lẽ hiện giờ cô ấy còn quá trẻ nhưng tôi hy vọng có thể cho cô ấy một lời thề hẹn, không để cô ấy chờ chỉ vì tôi... - David nói chân thật.
Cầu hôn? !
Cô ấy chưa bao giờ nói điều đó với tôi...
Vì sao?
- Tôi nghĩ, người nên rút lui là tôi - Tôi đứng dậy nói với David - anh nói rất đúng, tôi đã lui bước mấy lần vì tình yêu, tôi nghĩ tình yêu của tôi chưa đủ chín chắn vì thế, cô ấy chọn anh mới là đúng.
Tôi đã nói những lời mà chính tôi cũng không dám tin là thật, tôi đã chấp nhận thua cuộc rồi...
- ... Cô ấy đã không nhận lời cầu hôn - David vứt điếu thuốc cháy dở xuống đất.
- Ôi? - Tôi ngỡ ngàng nhìn David.
- Vì cô ấy yêu cậu, có lẽ. Việc kết hôn, có lẽ cả hai đều thật hiểu nhau, cách nghĩ phải thật phù hợp nhau mới nên kết hôn - David nói với tôi.
- Xin phép hỏi, anh bao nhiêu tuổi? - tôi hỏi David.
- Gì? Tôi á? tôi 22 - David cười.
- 22... sao cách suy nghĩ của anh đã rất chín chắn, tôi chỉ kém anh 2 tuổi thôi, mà... - tôi đầy nghi ngờ.
- Có lẽ là hoàn cảnh thôi, ở Mỹ, những thanh niên rất trẻ tuổi cũng đã có suy nghĩ rất trưởng thành - David nói.
- Anh thật lòng yêu cô ấy không? - tôi nhìn David.
- Nếu tôi để mất cô ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi - David quả quyết nói với tôi.
- Tôi hiểu rồi... cô ấy... anh nhất định phải làm cho cô ấy hạnh phúc, tôi chỉ mong điều đó - tôi nói.
- Cậu đang nói cái gì? Cô ấy còn chưa chọn ai! - David tự dưng giận dữ mắng tôi.
- Thế là đủ rồi, tôi giờ đã hiểu những lời cô ấy nói khi mới gặp nhau những ngày đầu tiên, cô ấy nói với tôi, bởi cô ấy chủ động tỏ tình với anh, rồi hai người mới yêu nhau... - tôi nói với David những gì cô ấy đã từng thổ lộ.
- Ôi... - David lẳng lặng nhìn tôi.
- Cô ấy đã nói nếu giờ chỉ vì khoảng cách quá xa xôi mà lại chủ động đòi chia tay anh, như thế thật không công bằng với anh nên cô ấy bằng lòng đợi, đợi anh, cho dù anh ở rất xa... cho dù cô ấy luôn lo âu sợ hãi, nhưng nếu không thật sự nghe anh nói anh không còn yêu, thì cô ấy sẽ không bao giờ bỏ anh...
Tôi nói xong buồn bã cúi đầu.
David lặng im đốt thuốc.
- Cám ơn bạn - David nói - Những điều đó, nếu không phải là bạn nói, thì tôi sẽ mãi mãi không bao giờ biết cô ấy đã cảm nhận những gì... thật sự là cảm ơn bạn - David nói.
Tôi nhìn David mỉm cười và lúc đó tôi quyết định đời tôi, tôi đội cái mũ bảo hiểm xe máy lên, vẫy tay chào tạm biệt...
--- o O o ---
Về sau này tôi mất gần hai tuần lễ bỏ học tôi trốn lì ở nhà, mỗi khi đi làm về tôi lại rúc vào chăn ngủ, xem ti vi, lên mạng dạo đây đó. Tôi hoàn toàn không muốn đến trường, tôi rất sợ đi học sẽ phải gặp lại cô ấy, tự tôi ra quyết định rồi có thể lại tự tôi vì thế sụp đổ đau đớn.
Một buổi tối, tôi ngồi ở phòng khách xem ti vi.
- Này, chị cùng khoa mày nghỉ học rồi, mày không biết sao? - bạn cùng phòng tôi nói.
- Thế à, chắc sắp cưới rồi chứ gì - tôi vờ bình thản.
- Mày đúng là hết thuốc chữa rồi - bạn phòng tôi cười.
- Ờ - tôi tiếp tục xem ti vi.
- Thì đừng bảo bạn bè mà lại chẳng chịu giúp nhau nhé, tự mày xem đi rồi làm lấy! - nó đi qua chỗ tôi vứt một mẩu giấy xuống mặt bàn.
- Mày bảo gì? - tôi nhìn nó rồi nhìn mẩu giấy.
Trên mẩu giấy viết những con số, thời gian cất cánh của một chuyến bay.
- Đây là cái gì? - tôi hỏi nó.
- Chuyến bay của cô ấy, tao giúp mày hỏi từ bạn cùng phòng của cô ấy. Tao chỉ giúp mày được đến đây, tao không có ý định cho mày thêm cả tiền taxi ra sân bay, đi hay không tự mày quyết định - nói xong nó đi vào buồng nó.
Tôi đứng dậy cầm mẩu giấy, vội vã chạy khỏi phòng, cầm theo ví tiền, máy di động và chìa khoá xe máy. Trước khi ra khỏi cửa, tôi dùng hết sức đập vào cửa phòng thằng bạn.
- Cảm ơn mày làm gián điệp cho tao.
Tôi vội vã chạy đi.
Tôi đáp chuyến xe bus buổi tối đi Đào Viên của hãng Tunglian, tôi không thuộc đường ra sân bay và cứ thế lần đường xông tới sân bay Trung Chính, chả trách, thằng bạn tôi bảo tôi đã hết thuốc chữa. Làm sao tôi có thể tìm thấy cô ấy ở đây?
Tôi thử gọi di động, có tín hiệu...
- Alô, là anh đây! - tôi thử nói ở đầu dây tôi.
- Sao anh biết em... - cô ấy trả lời.
- Em giấu sao được, anh có mật báo của thằng cùng phòng - tôi cười qua khoảng không - em đang ở đâu... anh muốn gặp em một lần cuối cùng... tiễn em.
- Em đang lên máy bay rồi... sắp phải tắt máy di động rồi... - cô ấy nói.
- Vậy ư?... anh vẫn không kịp ư? - tôi nói, tôi nhớ đến cái bãi cát ở Kỳ Kim...
Một lần nữa tôi lại bị chậm chân rồi.
Nửa năm nay tôi đã bỏ lỡ bao lần...
- Em hứa với anh em phải hạnh phúc nhé! - tôi nói với cái di động.
- Vâng! - đầu kia chuyển tới tai tôi tiếng nghẹn ngào.
...
Tôi đứng ở ngoài phi trường nhìn chiếc máy bay cất cánh lên trời cao, bay lên cao, mất hút giữa trời xa kia...
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:01
Nhãn: Truyện Ngắn
Tang Toc Window
Tăng tốc Windows XP
Sau khi cài đặt Windows XP, bạn có thể sử dụng một vài thủ thuật nhỏ để tăng tốc độ. Các thủ thuật này chủ yếu dựa trên những thay đổi của Registry và tạo cảm giác tăng tốc khi sử dụng.
Lưu ý: Nhớ backup lại Registry của bạn trước khi thực hiện nhé.
============================================================
1 - Tăng tốc độ truy xuất Start Menu
[HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop]
"MenuShowDelay"="0"
2 - Không nạp các thư viện hệ thống vào Bộ nhớ ảo (Virtual Memory). Chức năng này sử dụng khi bộ nhớ Ram của bạn >=256Mb
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\ControlSet001\Control\Se ssion Manager\Memory Management]
"DisablePagingExecutive"=dword:00000001
3 - Tắt chế độ cập nhật thời gian truy cập File của Windows, giúp hệ thống nhanh hơn nhờ không cần tốn thời gian đọc ghi các thời gian truy cập này
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Control\FileSystem]
"NtfsDisableLastAccessUpdate"=dword:00000001
4 - Thiết lập cho Windows gỡ bỏ hoàn toàn các DLL ra khỏi bộ nhớ khi thoát chương trình liên quan, nhằm tránh đầy bộ nhớ khi hoạt động.
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\Microsoft\Windows\Curr entVersion\Explorer]
"AlwaysUnloadDLL"=dword:00000001
5 - Thiết lập các thông số tăng tốc khi truy cập mạng
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Servic es\Dnscache\Parameters]
"CacheHashTableBucketSize"=dword:00000001
"CacheHashTableSize"=dword:00000180
"MaxCacheEntryTtlLimit"=dword:0000fa00
"MaxSOACacheEntryTtlLimit"=dword:0000012d
6 - Thay đổi thông số Prefetch của Windows đẻ tăng tốc khởi động thêm khoảng 5-7 giây
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Contro l\Session Manager\Memory Management\PrefetchParameters]
"EnablePrefetcher"=dword:00000005
7 - Thay đổi thông số quét ở Boot Screen, giúp máy khởi động nhanh hơn 3-5 giây
[HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop]
"AutoEndTasks"="1"
"WaitToKillAppTimeout"="3500"
8- Đóng các ứng dụng nhanh hơn
Vội đi đâu đó, bạn phải đóng Windows ngay thôi. Nhưng khi thoát một chương trình hay đóng Windows, bạn phải chờ nóng cả ruột để các ứng dụng nào đó đóng lại thì mới có thể shut down được. Sau một lúc chờ đợi mấy gã ứng dụng thoát ra, Windows cũng phát nóng ruột bèn tung ra cái hộp thoại End Program để bạn có thể buộc các ứng dụng kia phải đóng ngay lại.
Bạn có thể giảm thời gian chờ đợi các ứng dụng đang chạy đóng lại bằng mẹo mở Registry Editor, chọn HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop, sau đó click đúp lên icon của hai mục bên cánh phải:
1. HungAppTimeout, thay giá trị “Value data” từ mặc định là 5000 (milliseconds) xuống còn chừng 3000 (tức 3 giây) hay 2500.
2. WaitToKillAppTimeout, thay giá trị “Value data” từ mặc định là 20000 (20 giây) bằnggiá trị thời gian mà bạn có thể chờ được (1000ms có nghĩa là 1 giây đó bạn nhé)
Nhấn Enter.
Nhưng không phải chỉ có các ứng dụng đang chạy mới làm quá trình shut down Windows trở nên chậm chạp đâu nhé. Nhiều quá trình xử lý của Windows XP (gọi là services) đang chạy cũng làm tăng thời gian chờ đợi shut down.
Bạn có thể giảm thời gian đóng của các dịch vụ Windows này bằng cách mở Registry Editor, chọn HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Contro l, click đúp lên icon WaitToKillServiceTimeout bên cánh phải. Thay đổi giá trị mặc định của 'Value data' từ 20000 (20 giây) bằng thời gian mà bạn cho phép các dịch vụ đóng. Thí dụ 5000 (5 giây). Nhấn Enter. Xin lưu ý: Có một số dịch vụ sẽ tự động tăng thời gian chờ của mình lên mức cần thiết đủ để có thể dọn dẹp tác vụ của mình trước khi đóng.
Xin rỉ tai một bí mật: Bạn có thể buộc Windows phải tự động đóng các ứng dụng đang treo mà không cần phải làm phiền bạn với cái hộp thoại End Program nữa. Bạn mở Registry Editor, chọn HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop. Click đúp lên icon AutoEndTasks ở cánh phải và thay đổi 'Value data' từ 0 thành 1. Nhấn Enter. (Để khôi phục lại chức năng hộp thoại End Program mặc định của Windows, bạn chỉ cần nhập lại giá trị mặc định của AutoEndTasks là 0.) Tuy nhiên, bạn bè cũng xin nói thật với nhau: Việc chọn cho phép các vụ tự động tắt không cần Windows thông báo như thế có thể gây tổn hại cho các thiết đặt hệ thống do buộc các ứng dụng phải quýnh quáng đóng quá nhanh, không kịp thực hiện các bước chuẩn bị và dọn dẹp các tàn tích do chúng tạo ra trong quá trình chạy. Cách dung hòa là bạn vẫn cho Windows thông báo End Program, nhưng giảm thời gian chờ đóng của các ứng dụng đang chạy như vừa trình bày
a) Bạn nhấp chuột phải vào biểu tượng My Computer, chọn Properties, chọn thẻ Advanced. Tại Performance, nhấp vào Settings, trong thẻ Visual Effects, bỏ đánh dấu tất cả các lựa chọn và chỉ để lại ba lựa chọn cuối là:
- Use common tasks in folders
- Use drop shadows for icon labels on the desktop
- Use visual styles on windows and buttons
b) Tăng tốc độ shutdown
Bạn chọn Start/ Run, gõ lệnh regedit rồi nhấn OK hay Enter.
- Trong cửa sổ Registry Editor, bạn mở dần theo đường dẫn:
HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop.
- Thay đổi giá trị của các key như sau (bằng cách nhấp chuột phải lên tên từng key, chọn lệnh Modify trên menu chuột phải, điền giá trị mới vào hộp Value data của hộp thoại Edit String rồi nhấn OK):
AutoEndTasks=1 (Giá trị key AutoEndTasks là 1 sẽ tự động “giết” các chương trình đang treo cho bạn. Thời gian chờ để khử các ứng dụng được giảm còn 4000 (mặc định tới 20000).
HungAppTimeout=5000
MenuShowDelay=00000000 (mặc định là 400)
WaitToKillAppTimeout=4000 (mặc định là 20000)
WaitToKillServiceTimeout=4000 (mặc định chưa có)
- Bạn cũng cần giảm thời gian “giết” các dịch vụ Windows XP xuống tương đương. Nhưng cần phải tạo thêm key này bằng cách click chuột phải lên nền cửa sổ bên phải. Chọn trong menu pop-up lệnh New/String Value. Nhấp chuột phải lên key mới xuất hiện có tên “New Value #1”, chọn Rename và đổi thành WaitToKillServiceTimeout. Nhấp chuột phải lên tên này, chọn Modify và xác lập giá trị Value data của nó thành 4000, nhấn OK.
- Sau đó, bạn “xử” tiếp cái khoản thứ hai. Mở theo đường dẫn:
HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Control
- Nhấp chuột phải lên tên WaitToKillServiceTimeout, chọn Modify và xác lập giá trị của nó là 4000, nhấn OK.
- Thoát khỏi Registry Editor và restart lại máy cho các giá trị mới có hiệu lực
c) Tăng tốc khởi động Windows XP
Sau một thời gian vọc Windows XP tôi đã tìm ra được một số thư mục có thể xóa được và không ảnh hưởng gì tới Windows mà còn làm Windows khởi động nhanh hơn nhiều.
1.C:\WINDOWS\DOWNLOADED INSTALLATION xóa nó đi không ảnh hưởng gì cả.
2.C:\WINDOWS\DRIVER CACHE (hoặc trong system32\drivercache) làm giảm quá trình khởi động của XP thì việc gì mà không xóa nó đi.
3.C:\WINDOWS\SYSTEM32\DLLCACHE cũng thế xóa nó còn tiết kiệm được vài trăm MB (chỉ với XP Pro)
4.C:\ WINDOWS\REGISTEREDPACKAGES hãy xóa toàn bộ tệp tin và thư mục trong đó, tốc độ tăng đáng kể.
5.C:\WINDOWS\PREFETCH xóa hết các tệp tin trong đó tốc độ nhanh hơn khoảng 5->7 giây.
6.C:\WINDOWS\REPAIR cũng không thật cần thiết hãy xóa tất cả những gì trong đó thì tốt hơn.
7.C:\WINDOWS\SYSTEM32\REINSTALLBACKUPS xóa hết nó đi chỉ mất dung lượng mà không được gì.
8. Ngoài ra người nào hay Update XP tren mạng thi trong C:\WINDOWS sẽ tự động tạo ra một thư mục có tên là LASTGOOD thực chất thì thư mục này sao lưu những gì của Windows bao gồm DRIVECACHE, SYSTEM32... xóa nó đi mà không ảnh hưởng gì, tiết kiệm được vài trăm MB đấy.
; 2 - Không nạp các thư viện hệ thống vào Bộ nhớ ảo (Virtual Memory). Chức năng này sử dụng khi bộ nhớ Ram của bạn >=256Mb
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\ControlSet001\Control\Se ssion Manager\Memory Management]
"DisablePagingExecutive"=dword:00000001
; 3 - Tắt chế độ cập nhật thời gian truy cập File của Windows, giúp hệ thống nhanh hơn nhờ không cần tốn thời gian đọc ghi các thời gian truy cập này
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Control\FileSystem]
"NtfsDisableLastAccessUpdate"=dword:00000001
; 4 - Thiết lập cho Windows gỡ bỏ hoàn toàn các DLL ra khỏi bộ nhớ khi thoát chương trình liên quan, nhằm tránh đầy bộ nhớ khi hoạt động.
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\Microsoft\Windows\Curr entVersion\Explorer]
"AlwaysUnloadDLL"=dword:00000001
; 5 - Thiết lập các thông số tăng tốc khi truy cập mạng
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Servic es\Dnscache\Parameters]
"CacheHashTableBucketSize"=dword:00000001
"CacheHashTableSize"=dword:00000180
"MaxCacheEntryTtlLimit"=dword:0000fa00
"MaxSOACacheEntryTtlLimit"=dword:0000012d
; 6 - Thay đổi thông số Prefetch của Windows đẻ tăng tốc khởi động thêm khoảng 5-7 giây
[HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\CurrentControlSet\Contro l\Session Manager\Memory Management\PrefetchParameters]
"EnablePrefetcher"=dword:00000005
b) 7 - Thay đổi thông số quét ở Boot Screen, giúp máy khởi động nhanh hơn 3-5 giây
[HKEY_CURRENT_USER\Control Panel\Desktop]
"AutoEndTasks"="1"
"WaitToKillAppTimeout"="3500
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 13:00
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Tim Kiem Du Lieu Hieu Qua Voi Google
Google.com là một trong những máy tìm kiếm thông dụng nhất hiện nay và được nhiều người yêu thích. Có thể nói với Google người dùng sẽ có cả một kho tàng thông tin hiện ra trong nháy mắt chỉ với vài từ khóa và 1 cái nhấp chuột.
Khi cần thông tin gì, hãy vào http://www.google.com , nhập từ khóa cần thiết và Search! Nhưng trước tiên bạn hãy đọc những thông tin sau:)
I. Tìm kiếm cơ bản
- Xác định đúng từ khóa cần thiết: Để có được kết quả chính xác hoặc gần mới những gì mình cần tìm, bạn phải chọn từ khóa phù hợp và có liên quan với nội dung cần tìm, càng chính xác càng tốt. Từ khóa có thể là từ mà có thể xuất hiện trên website bạn cần tìm. VD muốn tìm thông tin về Picasso, hãy nhập vào "Picasso" (không có ngoặc kép) thay vì nhập "painter" (họa sĩ); muốn tìm trang web có diễn đàn về máy tính, hãy nhập "computer forum" thay vì nhập "the place to discuss about computer".
- Bạn có nhập chữ Unicode vào field tìm kiếm của Google để tìm các thông tin theo ngôn ngữ của bạn đang dùng.
- Nhập từ ngắn gọn, ko cần các liên từ "and". Google tự động tìm các trang web có tất cả các từ khoá bạn nhập vào, bạn ko cần thêm từ "and" vào giữa các từ khóa. VD tìm các thông tin liên quan đến "computer" và "forum", bạn chỉ cần nhập "computer forum" thay vì là "computer and forum".
- Google tìm kiếm không phân biệt chữ hoa và thường.
- Tìm theo các danh mục có sẵn: bạn có thể tìm thông tin theo các danh mục Google phân định sẵn tại http://directory.google.com
II. Tìm kiếm nâng cao
- Google sẽ loại bỏ các từ thông dụng trong các từ khóa, vd như "where", "how", "a", "the"... để tăng tốc độ tìm kiếm. Do đó nếu bạn muốn kết quả có các từ này, hãy thêm khoảng trắng và dấu cộng " +" trước từ khóa đó, vd: "computer +how". Nếu bạn muốn tìm chính xác 1 chuỗi nào đó, hãy thêm ngoặc kép cho đoạn đó, vd: "where are you"
- Tương tự trên khi bạn muốn tìm kiếm 1 trang web nào đó theo từ khóa yêu cầu nhưng lại ko muốn xuất hiện từ khóa nào đó, bạn có thể dùng dấu trừ " -". VD bạn muốn tìm các diễn đàn máy tính nhưng không có nói về hacking, bạn có thể dùng từ khóa "computer forum -@hắc"
- Tìm kiếm với "OR": Google cho phép dùng từ khóa "OR" (chữ hoa) giữa các từ khóa cần tìm để tìm các thông tin xuất hiện ít nhất 1 từ khoá. VD tìm nội dung "computer OR forum", kết quả sẽ cho ra các trang có ít nhất 1 từ khoá "computer" hoặc "forum" hoặc có cả hai.
- Tìm giới hạn theo tên miền (domain): Nếu bạn muốn tìm thông tin trong 1 website cụ thể nào đó, hãy dùng từ khóa "site:URL". VD tìm thông tin về chương trình CuteFTP trong trang wxx.download.com , bạn nhập "cuteftp :www.download.com"
- Tìm kiếm các trang thông tin có liên kết đến trang bạn cần, bạn dùng từ khóa "link:URL". VD bạn tìm các trang web có liên kết đến trang www.microsoft.com , bạn nhập như sau: "link:www.microsoft.com"
- Tìm thông tin trong các tệp dữ liệu theo kiểu tệp cụ thể, bạn dùng từ khóa "filetype:phần_mở_rộng". VD muốn tìm các thông tin computer trong các file có kiểu PDF, bạn nhập như sau: "computer filetype:pdf"
- Từ khóa "related:URL cho phép tìm các trang web có thông tin tương tự 1 trang web nào đó. VD tìm trang tương tự trang www.google.com , bạn nhập từ khóa "related:www.google.com"
- Từ khóa "info:URL" sẽ tìm các thông tin liên quan về 1 trang web nào đó. VD bạn nhập "info:www.google.com" sẽ xuất các thông tin về trang www.google.com
- Từ khóa "allintitle:từ_khóa" sẽ tìm các trang web có tiêu đề được chỉ ra sau dấu 2 chấm. VD muốn tìm các trang web có tiêu đề computer, bạn dùng "allintitle:computer"
- Từ khóa "intitle:từ_khóa_1 từ_khóa_2..." sẽ tìm các trang web có tiêu đề bắt buộc có chứa từ_khóa_1 và nội dung hoặc tiêu đề có chứa từ_khóa_2. VD "intitle:google search" sẽ tìm các trang web có tiêu đề chứa từ "google" và nội dung có từ "search"
- Từ khóa "allinurl:các_từ_khóa" sẽ tìm các trang web có địa chỉ URL bắt buộc chứa các từ khóa chỉ định. VD bạn tìm "allinurl:pcwvn" sẽ cho ra các trang web có địa chỉ chứa từ "pcwvn"
- Từ khóa "inurl:từ_khóa_1 từ_khóa_2..." sẽ tìm các trang web có địa chỉ URL bắt buộc chứa từ_khóa_1 và nội dung trang web chứa từ_khóa_2. VD bạn tìm "inurl:pcwvn news" sẽ cho ra các trang web có địa chỉ chứa từ "pcwvn" và chỉ đến phần "news".
Bạn có thể tìm hiểu thêm thông tin tìm kiếm tại http://www.google.com.vn/intl/vi/help.html
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 12:59
Nhãn: Thủ Thuật Máy Tính
Mua Vo Tinh Hay Gio Vo Tam
Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú... Vội vàng tránh... Mưa...
Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa, không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... như trút...
Có hai bố con nhà nọ, người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con gái vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... không ngớt...
Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ:
- Anh, chị ăn bánh mì không?
Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.
- Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không?
- Dạ em không! Con bé cười nheo mắt. "Chú cũng không!" Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.
Người con trai rút tờ 10.000 đồng: "Thôi, cô khỏi trả lại". Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... rả rích...
- Này bà có cái áo mưa nào khác không?
- Có mỗi cái đang mặc thôi!
- Bán lại cho tôi. Tôi cho con bé mặc về không đứng đây nó ốm mất.
- Bán thì lấy gì mà đi. Mà mua thì trả bao nhiêu?
- Bán nhiêu thì bán.
- Lấy bảy nghìn nhé?
- Cái áo rách thế mà bán bảy nghìn à?
- Thôi mua thì năm nghìn. Không thì thôi vậy, tôi cũng chẳng muốn bán đâu.
Ông bố rút tờ 5000 đổi lấy chiếc áo mưa nhăn nheo, rách tả tơi lỗ chỗ mặc vội cho đứa con gái. Hai bố con lên xe, đứa bé núp đầu vào sau lưng bố tay vẫy chào đôi tình nhân nọ. Ông bố gồng mình phóng xe đi trong mưa gió. Bà bán bánh mì lấy tấm nilon đang bọc chiếc thúng trùm lên mình rồi đội mưa đi tiếp. Tiếng rao như nhỏ lại, cái bóng nhỏ khuất dần sau màn đêm mưa bão.
Gió ngày càng thổi mạnh, ngoài trời mưa vẫn mưa.. trắng xóa...
- Mưa như này biết bao giờ mới ngớt anh nhỉ?
- Chắc phải một lúc nữa em ạ.
- Mưa to quá!
- Ừ!
- Hay là anh gọi taxi cho em về trước đi. Đứng đợi như này biết đến bao giờ mới về được đến nhà.
- ...
Người con trai như khựng lại đôi chút rồi cúi xuống đất tay nhặt tờ báo che vội lên đầu chạy ra đường đợi bắt xe cho cô gái. Mưa càng lúc càng to, đường phố như không còn bóng xe qua lại. Mưa càng lúc càng lớn, tờ báo nhỏ như không còn đủ khoẻ khoắn để che chắn những hạt mưa nặng trĩu đang rơi rớt trên đầu.
Anh chạy lên phía đầu phố. Cuối cùng thì cũng có ánh đèn xe xuất hiện. Taxi đến, cô gái bước lên xe ra về còn một mình người con trai ở lại. Mưa như to hơn và gió càng thổi mạnh. Anh đút tay vào túi quần lần tìm bao thuốc rút một điếu ra châm. Ánh lửa bừng loé lên nhưng rồi lại tắt lịm bởi mưa ướt tạt vào. Ném điếu thuốc xuống đất, anh đứng khựng người bồi hồi ngắm mưa rơi.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa day dứt...
- Em về đến nhà rồi, anh cũng về sớm đi nhé. Về cẩn thận không ốm...
Xóa cái tin nhắn, dắt chiếc xe xuống vệ đường, người con trai phóng xe đi về "cẩn thận" trong màn mưa đêm trắng xóa. Gió thổi mạnh, những hạt mưa như đang òa vỡ và trở nên nặng trĩu, như trở nên bỏng rát và mưa như ngày càng nặng hạt...
Mưa vô tình, hay gió... gió vô tâm...
Ngoài trời, mưa vẫn mưa như trút...
Và mưa, mưa vẫn mưa không ngớt...
Ngoài trời, mưa vẫn mưa trắng xóa...
Và mưa, mưa vẫn rơi tầm tã...
Hai người đi bên nhau
đôi bàn tay nắm lấy nhau
môi mỉm cười cùng nhau...
ánh mắt người con gái
nhìn vào cặp đôi khác
mơ một hạnh phúc
ánh mắt người con trai
nhìn vào cặp đôi khác
mơ một hạnh phúc
đôi bàn tay khẽ rời
bờ môi tắt nụ cười
em - anh
chúng ta không là một
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 12:55
Nhãn: Truyện Ngắn
Chac Ta Con Yeu Nhau
Một cô gái ngồi lặng lẽ bên cửa sổ tầng 2 của quán café trên đường Nguyễn Chí Thanh, cô đã ngồi lặng ở đó hàng giờ để nghĩ về tất cả những gì đã qua, đôi mắt cô nhìn đắm đắm về một nơi rất xa và rồi lại nhìn xuống con đường ẩm ướt. Cô tự hỏi tại sao trời không mưa thật to để con đường ấy sạch bong, gột rửa hết những bụi bẩn mà những người đi đường để lại và để cơn mưa ấy sẽ giúp cô cuốn trôi tất cả nỗi buồn đang chất chứa trong lòng. Cô mong trời mưa thật to để cô có thể đi trong cơn mưa ấy, để có thể khóc thật nhiều mà không sợ ai nhận ra, nước mắt mặn chát của cô sẽ hoà vào những giọt mưa ấy, để nỗi buồn cũng sẽ vơi đi. Nhưng trời không mưa to, chẳng thể tìm một cơn mưa rào như thế, chỉ có những giọt mưa phùn bay bay của những ngày xuân, chỉ đủ làm con đường ẩm ướt và lép nhép, bởi vậy cô đã phải ngồi đây câm lặng gặm nhấm nỗi buồn của mình.
Chỉ mới cách đây ít lâu thôi cô và người ấy đã có những giây phút thật vui vẻ và hạnh phúc. Họ đã trò chuyện với nhau, gửi email cho nhau nhắc về những kỷ niệm cũ, kỷ niệm của 20 năm đã qua, có những kỷ niệm buồn nhưng vẫn khiến cô và người ấy không thể nào quên, cả hai người cùng trân trọng chúng và trong mắt người ấy cô là một cô tiên bé nhỏ, có đôi cánh luôn bay lượn và luôn mỉm cười. Nhưng hình ảnh ấy đã vỡ tan khi cách đây mấy hôm cô đã gửi cho anh một email chia tay, một email cay đắng. Trong email ấy cô đã viết gì, thậm chí bây giờ cô chẳng dám nhớ đến nữa, trong lúc bối rối và đau khổ cô đã cố tìm một từ để nói về anh, nhưng dường như cô đã bất lực với từ ngữ và cô đã gọi anh là người “trăng hoa”... Thật ra cô không định viết như vậy nhưng chính từ đó đã trở thành “bom tấn" đánh thẳng vào lòng tự trọng của anh, bây giờ cô mới nghĩ ra rằng anh chỉ là một người rất “đào hoa” và “đa tình”. Nhưng email đã gửi đi rồi, nỗi đau đã gây ra rồi chẳng có gì có thể xoa dịu được nữa… Cô đã lựa chọn cách chia tay đó bởi cô không muốn còn phải day dứt và đau khổ vì anh, nhưng có phải thật sự điều đó đã chấm dứt sự đau khổ cho cô hay lại bắt đầu một nỗi đau khác, nỗi đau của một người bị ghét bỏ. Cô cũng không biết nữa, trong tâm trí cô giờ đây hoàn toàn trống rỗng, cô đã viết cho anh hai email mà bây giờ cô không còn dám đọc lại, thậm chí còn không dám tưởng tượng đến việc anh sẽ nghĩ gì khi đọc được điều đó…
…. Thứ sáu, một ngày làm việc cuối tuấn vui vẻ, hứa hẹn những điều tốt lành cho hai ngày nghỉ tiếp theo. Ở đầu kia của đất nước, một chàng trai dong dỏng cao với đôi mắt sáng và nụ cười luôn nở trên môi nhảy khỏi ô tô và bước vào nơi làm việc. Anh luôn có rất nhiều việc phải làm với cương vị một phó giám đốc nhà máy trẻ trung và năng động. Việc đầu tiên của một ngày luôn là kiểm tra email, anh vẫn luôn giữ thói quen đó mặc dù chẳng phải lúc nào anh cũng chờ mong email dành cho mình. Những ngày gần đây anh vẫn thường nhận được email của một cô bạn cũ, một cô gái anh đã quen cách đây 20 năm. Những email của cô làm anh cảm thấy thú vị vì cô thường nhắc đến những kỷ niệm đã qua, có những điều mà anh chưa từng biết đến nhưng cũng có những email làm anh khó xử, cô ấy dành cho anh quá nhiều tình cảm mà anh lại không thể đáp lại điều đó, cả anh và cô ấy đều đã có gia đình… Nhưng hôm nay thì khác, anh có một cuộc họp quan trọng, đầy tiếc nuối, anh rời khỏi máy tính của mình khi chưa kịp kiểm tra hộp thư đến. Điều gì khiến anh cảm thấy bồn chồn, không biết nữa, chỉ cảm thấy một điều gí đó bất an trong lòng, có ai đó đang chờ đợi anh, chỉ là cảm giác thoáng qua thôi, không thể định nghĩa nổi, anh bỗng tự cười mình, hình như mình nhạy cảm quá. Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự định, vậy là mọi việc đều tốt đẹp, có gì phải lo lắng đâu nhỉ.
“Bạn có 01 thư mới”
Vậy là có cái để đọc rồi, vẫn từ địa chỉ mọi khi, chắc vẫn chỉ là những lời yêu thương như thế, một nụ cười thoáng qua trên gương mặt điển trai của anh. Nhưng cái gì thế này? Gương mặt anh thoắt tái đi rồi lại đỏ bừng lên, cô ta viết cái gì vậy, cô ta đang xúc phạm anh như vậy sao, cô ta dám gọi anh là người đàn ông “trăng hoa” sao, cô ta có quyền gì mà nói anh như vậy, tất cả chỉ là tình cảm từ phía cô ta vậy mà bây giờ khi không được đáp lại cô ta lại nói về anh như thế, anh đã làm gì sai?… Anh giận sôi lên và cảm giác có thể đập vỡ bất kỳ cái gì trong tầm tay, lần đầu tiên anh nổi giận như thế. Bình thường, mỗi lần giận ai, anh thường chỉ im lặng bỏ đi, anh ghét phải giận người khác. Khi giận, anh sẽ coi như chưa bao giờ nghe câu nói đó, không bao giờ nhắc lại, không nói chuyện, không bộc lộ ra ngoài nhưng bên trong thì nhớ rất kỹ, đơn giản là không để người ta nói lại lần thứ hai. Với anh, đinh đóng xuống rồi có thể rút ra nhưng vết thương thì mãi mãi còn đó. Nhưng bây giờ người anh đang giận dữ không có ở đây. Anh nhìn trân trân vào màn hình máy tính và rất nhanh, anh tích vào tất cả những email mà cô ta đã gửi cho anh, anh đã delete tất cả trong giây lát. Chẳng cần giữ lại những gì liên quan đến cô ta khi mà cô ta đã nghĩ về anh như thế, bàn phím rung lên thật mạnh dưới đôi tay giận dữ của anh
“Anh chẳng có gì để nói thêm với em. Chúng ta không nên liên lạc với nhau nữa. Có thể em sẽ giận anh nhưng tất cả rồi sẽ qua. Chúng ta không nên liên lạc với nhau kể cả như những người bạn nữa. Chúc em hạnh phúc với những gì em đang có.
Tạm biệt”.
Nhấn nút gửi, anh tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ còn liên lạc với cô ta nữa. Đột nhiên anh nhận ra rằng tại sao lại là “Tạm biệt” phải là “Vĩnh biệt” mới đúng, vậy chẳng lẽ vẫn còn có ngày gặp lại nhau… Sự giận dữ làm anh không thể tập trung vào bất kỳ việc gì, chán nản và buồn bã, anh ngồi nhìn chiếc kim đồng hồ nhích từng bước lặng lẽ. Trở về nhà với đứa con gái bé bỏng đáng yêu và người vợ hết mực yêu thương, anh cố gắng gạt tất cả ra khỏi tâm trí, nhưng ngay cả khi ngồi trước mâm cơm nóng hổi với những món ăn ưa thích anh vẫn không cảm thấy muốn ăn, miệng đắng ngắt với những miếng cơm trệu trạo. Tại sao lại như vậy chứ, tại sao anh lại phải buồn vì một người không xứng đáng chứ, anh như chợt bừng tỉnh khi nghe vợ hỏi:
- Tối nay cả nhà đi chơi nha anh, mai là thứ bảy mà.
- Ừ - rồi như chợt nhớ ra, anh bỗng nói - Chết rồi anh đã chót hẹn với thằng bạn. Để mai được không em?
Vợ anh vui vẻ gật đầu, vợ anh vẫn vậy, luôn tôn trọng ý kiến của anh. Anh cảm thấy áy náy khi nói dối vợ nhưng thật sự lúc này anh chỉ muốn ở một mình. Anh đến quán café quen thuộc bên bờ biển, nơi anh vẫn thường tìm đến mỗi lúc có chuyện không vui, anh thích cảm giác ngồi một mình trước biển, gặm nhấm nỗi buồn và nhâm nhi ly cà phê đắng nghét.
- Lúc buồn thì anh như thế nào?
- Rất buồn. ….
- Anh có hay buồn không?
- Cũng thường thường.
- Em vẫn thường tưởng tượng lúc buồn anh như thế nào bởi bình thường chỉ thấy anh cười rất tươi thôi.
- Tại sao vậy? Lúc buồn chỉ có một mình, có ai nhìn thấy đâu mà biết được. …..
- Lúc buồn anh có hay ngồi một mình ở một quán café bên bờ biển không?
- Đúng rồi. Sao em biết.
- Lúc đó anh thả hồn về cuối chân trời và nỗi buồn của anh tan ra lan toả khắp mặt biển…
- Trời, sao mà em lãng mạn quá vậy
- Em chỉ trêu anh thôi, em không lãng mạn đến mức đó đâu, nhưng em cũng thích cảm giác ngồi một mình bên bờ biển, chỉ có điều bây giờ em thích lên núi hơn … (Có cảm giác ở đầu bên kia cô đang mỉm cười…)
Những dòng tin nhắn cứ nhảy nhót trong tâm trí anh ngay vào lúc anh muốn quên đi nhất. Anh và cô đã có những giây phút thật vui như thế, đã có lúc cô và anh hiểu nhau đến mức không cần phải nói ra, có khi cô và anh dành cả buổi để chat với nhau, những câu chuyện không đầu không cuối nhưng đó là những suy nghĩ rất thật, không thể chia sẻ với những người khác. Vậy mà bây giờ tất cả đã kết thúc, anh giận cô và anh giận cả chính mình, anh đã làm gì sai để cô nghĩ về anh như thế?
***
… Thứ hai, một tuần mới lại bắt đầu. Vẫn như mọi khi, anh lại đến nhà máy với công việc của mình nhưng giờ đây anh không còn cảm giác hồi hộp sau hai ngày nghỉ cuối tuần, dù chỉ hồi hộp một chút thôi, khi mở hộp thư của mình, bởi sau tất cả những gì đã qua, anh không còn muốn nhận email của cô gái ấy nữa. Nhưng rồi trong hộp thư lại có những email bắt đầu từ địa chỉ ấy, không chỉ một mà là ba email, một email cho cả lớp 8A, lớp học cũ của anh, còn hai email dành cho anh. Anh đắn đo một chút, cuối cùng quyết định đọc email của cả lớp, không có gì mới chỉ là những lời hỏi thăm. Anh thật sự không biết vì sao cô ta lại vẫn đủ can đảm gửi thư cho anh sau khi anh đã dứt khoát yêu cầu không liên lạc nữa, thôi chẳng nên bận tâm làm gì, anh không phải là người quá phụ thuộc vào chuyện tình cảm, anh nhanh chóng chuyển những email đó vào “thùng rác” mà không hề mở ra xem…
***
… Ở đầu kia của đất nước, cô bắt đầu ngày làm việc một cách mệt mỏi, cô đã đánh mất chiếc điện thoại mới sau một chút sơ ý ở chợ. Thật buồn vì cô đã mất hết số điện thoại của mọi người, từ lâu lắm rồi cô không còn thói quen lưu số điện thoại ra giấy nữa. Vậy là không chỉ mất đi tình bạn đối với anh, cô còn mất đi toàn bộ mối liên hệ với người quen và bạn bè. Chưa bao giờ cô lại thấy chiếc điện thoại quan trọng như thế, có một số điện thoại cô nhớ như in trong trái tim thì cô không được gọi nữa, còn những số khác thì không thể nào nhớ nổi. Cô cảm thấy cô độc và cảm giác như đang bị “trừng phạt” vì đã nói với anh rằng “cô gái của ngày hôm qua đã chết rồi”, có phải cô ấy ra đi mang theo tất cả những gì thuộc về cô. Những ngày sắp tới rồi sẽ ra sao?
... Hai tháng đã trôi qua, dường như tất cả đã trôi vào dĩ vãng, cô chỉ còn thói quen lang thang trên mạng tìm những câu chuyện hay để đọc, những lúc rỗi, cô nghe nhạc, những bản nhạc về tình yêu … Có đôi khi cô vào Yahoo Messeger, nhưng ngay lập tức cô để mình ở tình trạng ẩn, cô không biết sẽ trò chuyện với ai ở đó, cái nickname của anh vẫn luôn sáng nhưng cô không đủ can đảm để nhắn tin cho anh dù chỉ là những lời hỏi thăm thông thường nhất. Khi không còn gì chung, không còn những kỷ niệm thì cuộc trò chuyện sẽ thật vô vị và biết đâu anh sẽ chẳng trả lời…
Những trưa thứ 7, cô lại tìm đến quán café quen thuộc của một người bạn. Cô thích khung cảnh ở đó, lãng mạn và vắng vẻ, ở đó cô có thể thả hồn theo tiếng nhạc và tưởng tượng về rất nhiều điều không thể xảy ra, những điều làm cho nụ cười trong ánh mắt cô trở nên rạng rỡ nhưng cũng có thể làm cho ánh mắt ấy trở nên u ám, chỉ những lúc đó cô mới cảm thấy thực sự sống cho chính mình. Nếu như cậu bạn cô biết rằng, cô chỉ mong quán thật vắng vẻ để cô có thể tận hưởng những phút giây tuyệt vời như thế thì chắc chắn cậu ta sẽ mắng cô vì giận dữ, cứ tưởng tượng ra gương mặt của cậu ta lúc ấy cô lại khẽ mỉm cười, cậu ta là bạn rất thân của cô khi còn nhỏ, nhưng chẳng bao giờ cô mong gặp cậu ta trong quán café này….
... Ngày mai, anh sẽ ra Hà Nội, vậy là cũng mấy tháng rồi anh mới có dịp trở lại đó. Ở đó, có bố mẹ và cô em gái luôn chờ đón anh. Đã gần 10 năm nay anh đi làm xa nhà và giờ đây khi đã quyết định gắn bó cả đời với mảnh đất phương Nam này, anh lại càng thấy những ngày về thăm nhà thật quý giá. Ở đó, còn có người chờ đón anh, đó là hai thằng bạn chí cốt, chúng luôn phủ đầu bằng những lời mắng nhiếc thậm tệ mỗi khi gặp mặt, bởi anh thường quên béng mất chúng mỗi khi ở xa, chỉ đến khi trở về Hà Nội, anh mới lại nhớ đến. Và còn một người nữa …, anh chợt nhớ đến một lời hứa, nhưng rồi anh vội gạt phắt ý nghĩ ấy ra khỏi tâm trí của mình, đó là người anh hoàn toàn không muốn gặp. Khi đi xa, ấn tượng nhất của anh về Hà Nội là những con đường kỷ niệm, là căn nhà nơi anh ở khi còn bé, là trường đại học nơi gắn bó với mối tình đầu tiên…, chỉ có một nơi anh không muốn nhớ đến, đó là ngôi trường làng nơi anh đã từng học, ngôi trường nhỏ bé nép bên đường Láng, nơi có nhiều kỷ niệm mà anh đang muốn quên…
Những ngày ở Hà Nội trôi đi rất nhanh với những cuộc họp và những buổi gặp gỡ, thăm hỏi người thân trong gia đình, ngày mai anh lại trở vào trong ấy. Thế nào mấy thằng bạn cũng sẽ mắng anh nếu biết rằng anh đã ra cả tuần mà không hề liên lạc với chúng, nhấn điện thoại, anh sẵn sàng tinh thần để đối đầu với những câu hỏi “tại sao”:
- Tao bận rồi, lúc khác gặp được không? Tại sao mày không gọi trước cho tao? Ra bao lâu rồi mà bây giờ mới thèm gọi? - Việt gắt gỏng trong máy.
Luôn luôn là vậy, lý do duy nhất của cậu ta là bận mặc dù chẳng bao giờ cậu ta giải thích bận vì việc gì.
- Hì, biết rồi, nhưng chiều mai tao phải bay vào rồi, dành cho bạn bè chút thời gian quý báu của mày đi – Anh cười cầu hoà mặc dù trong bụng tức anh ách thằng bạn trời đánh.
- Trưa mai đi, ở quán của tao nhé. Mai gặp lại - Giọng Việt đã dịu đi đôi chút, lúc nào cậu ta cũng tỏ ra quan trọng như vậy nhưng lại rất nhiệt tình với bạn bè.
Đành vậy thôi, thế thằng Minh thì sao nhỉ, tối nay anh không có việc gì để làm, tự nhiên muốn ra ngoài quán nhâm nhi ly café và ngắm người qua lại. Nhấc máy gọi thằng bạn chí cốt nhưng anh cũng chẳng hy vọng gì, thằng này là con người của gia đình, biết có lôi được nó ra khỏi nhà vào lúc này không?
- Chào mày - Giọng Minh rất vui vẻ - Khoẻ không, lâu quá mới gặp, có gì mới không mày?
- Có, nhiều cái mới, nhưng phải gặp nhau mới nói được. Tao đang ở Hà Nội, đi ra ngoài với tao một chút được không?
- À, ừ … Nhưng mà tao lại đang có việc mất rồi.
- Lại đi có việc với vợ à? - Không cần nghe câu trả lời, anh chán nản hỏi. Cái thằng này phải cái tội yêu vợ quá, ai bảo lấy vợ vừa trẻ vừa xinh.
- Không, nhưng trưa mai gặp được không, ở quán thằng Việt nhé.
- Ừ. Mai gặp.
Anh không nghĩ ra tại sao hai thằng này lại cùng hẹn ngày mai mặc dù biết chiều mai anh đã phải ra sân bay. Nếu biết rằng đúng lúc đó, hai thằng trời đánh đang cùng ngồi uống bia và cùng bàn cách “trừng trị” anh thì chắc anh sẽ tức điên lên mất…
Trưa thứ bảy, mẹ muốn liên hoan một bữa trước khi anh đi, mẹ nấu tất cả những món anh thích nhất, nhưng anh chẳng dám ăn nhiều và luôn nhấp nhổm vì còn buổi hẹn với hai thằng bạn. Thật buồn, mẹ luôn muốn có những bữa cơm đông đủ như thế nhưng anh chẳng thể dành cho mẹ một cách trọn vẹn. Anh chợt nhớ đến lời trách “Lần nào gặp, anh cũng để em nhịn đói, anh chẳng mời em ăn trưa bao giờ …”, đó là những lần dù đã có hẹn nhưng anh vẫn ăn trưa ở nhà với mẹ, biết làm sao được, anh cố nén tiếng thở dài, nếu có thể mời em một bữa…
- Mày là thằng bạn tệ nhất trên đời, mày để chúng tao chờ, đói mờ cả mắt, bây giờ lại còn dám vác mặt đến nói “tao ăn rồi”.
Việt gầm lên khi thấy anh ló mặt vào.
- Rồi, chúng mày cứ ăn hết chỗ dở đầy trên bàn kia rồi nói chuyện phải trái - Anh biết thừa mấy thằng háu đói này chẳng bao giờ chờ anh khi đến bữa, vậy mà sao ba đứa chẳng thể béo lên được cơ chứ, cứ như cò hương cả lượt.
- Mấy giờ mày đi? Tao gọi Nhung đến nhé. Hôm nay, chắc nó cũng phải đi làm – Việt nói.
“Nhung”, cái tên đó chợt làm trái tim anh thắt lại, đã lâu lắm rồi anh không nhớ đến cái tên ấy nữa. Đó chính là cô gái đã làm anh tổn thương, người bạn của 20 năm về trước. Nhìn cái mặt bỗng nhiên thẫn thờ của anh, Việt ngạc nhiên hỏi:
- Chúng mày có chuyện gì à? Có quái gì đâu, gặp nhau như bạn cũ thôi, có gì phải bận tâm. – Nói rồi, cậu ta vội bấm máy, không kịp nhìn thấy cái gạt tay từ chối của anh.
- Nhung à, đang ở đâu đấy, đến quán tôi đi, cả bọn đang ở đây.
- Ơi, cả bọn là ai đấy? Sao hôm nay rỗi rãi quá vậy? - Ở đầu bên kia cô khẽ khàng hỏi, tiếng cô lẫn trong tiếng nhạc du dương.
- Là tôi, thằng Minh, với lại thằng … - Việt chợt dừng lại khi nhìn thấy cái lắc đầu dứt khoát của anh.
“Là anh”, trái tim cô chợt rung lên, nhóm bạn chỉ có mấy người, nếu đột nhiên Việt gọi cô như thế, chỉ có thể là anh. Cô sẽ làm gì đây, bấy lâu nay cô khao khát có dịp gặp lại anh, để nhìn thật sâu vào đôi mắt anh, để nói với anh những lời yêu thương mà cô luôn giấu kín trong lòng, nhưng bây giờ thì không thể được, cô sẽ nói gì với anh khi gặp mặt? …
- Hôm nay, tôi bận mất rồi, tiếc quá. Hẹn lúc khác vậy nhé. Cho gửi lời hỏi thăm tất cả mọi người. – Cô vội vàng dập máy vì sợ mình sẽ đổi ý nếu nghe lời năn nỉ của Việt, cô sợ giáp mặt anh…
- Kỳ cục - Việt càu nhàu - Mọi lần nếu nghe đến tên mày là vội nhào đến, vậy mà hôm nay bày đặt bận - Việt là người biết rất rõ tình cảm của cô dành cho anh, bởi ngày xưa Việt đã từng bị cô từ chối khi đã yêu anh mất rồi. Cũng may, tình cảm đó cũng mới chỉ chớm nở nên cuối cùng hai người vẫn giữ được tình bạn đến tận bây giờ.
- Mày thì sao, tại sao bỗng nhiên lại không muốn gặp nó? - Việt quay sang nhìn anh dò hỏi
- Tao biết ngay nếu mày nói có tao ở đây thì chắc chắn là Nhung không đến, còn lý do à, vì không thích, thế thôi.
Anh tưng tửng trả lời nhưng trong lòng chợt thấy nao nao, thực sự anh vừa muốn cô đến lại vừa không, anh vừa tò mò muốn biết bây giờ cô thế nào, vừa không muốn nhìn mặt cô. Tính anh là vậy, hình như ranh giới giữa mọi việc đều không rõ ràng, vừa giận, vừa lưu luyến, vừa muốn gần mà lại muốn xa, muốn biết nhưng lại không muốn hỏi, vừa muốn quên lại vừa muốn nhớ.
… Chẳng ai trong đám bạn biết rằng cô đang ở rất gần họ, cô đang ngồi ở ngay trên tầng 2, nơi chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ. Hôm nay là thứ bảy, cô vẫn thường ngồi đây vào những ngày này. Lòng cô đang rối bời, chỉ cần vài bước thôi, cô sẽ gặp được anh, vậy mà sao cô không thể vượt qua khoảng cách ngắn ngủi ấy. Cô không muốn nhìn thấy gương mặt dửng dưng của anh, không một cái nhìn, không một nụ cười, không một lời hỏi thăm …Cô đã từng đối diện với gương mặt ấy vào ngày liên hoan chia tay, khi anh giận cô vì một hiểu lầm đáng tiếc..; vào ngày liên hoan họp lớp đầu tiên sau khi ra trường khi anh đã có mối tình đầu tiên. Cô sợ bắt gặp ánh mắt dò hỏi của bạn bè khi thấy cô và anh như vậy…
Cô không phải là mối tình đầu tiên của anh mà chỉ là người bạn gái đầu tiên anh cảm thấy rung động, chỉ thế thôi, vậy mà sao cô không thể quên được anh và anh cũng đã từng nói với cô như thế: “Cho dù có nhiều lúc em sẽ cảm thấy anh thật xa cách, nhưng thật lòng anh luôn giữ hình ảnh và tình cảm của em trong suốt cuộc đời. Trước đây, 20 năm qua và mãi sau này nữa. Em là người con gái đầu tiên mà anh dành cho tình cảm (cho dù một cách trẻ con) và có lẽ cũng là người yêu anh nhiều nhất trong cuộc đời anh”, vậy tình cảm của cô và anh bây giờ là gì? Chỉ vì câu hỏi ấy mà giờ đây cô mãi mãi phải xa anh… Cô đến đây trước họ bởi vậy bây giờ cô không thể ra về vì sợ họ nhìn thấy. Cô nhìn đau đáu xuống đường, nơi cửa ra vào. Cô muốn nhìn thấy hình bóng anh từ trên cao, cô không muốn bỏ lỡ giây phút ấy, cô muốn ghi sâu hình ảnh của anh trong trái tim mình. Thời gian trôi đi lặng lẽ, không gì có thể làm cô xao lãng, cả tiếng nhạc du dương, cả tiếng cốc lanh canh khi cậu phục vụ đặt xuống trước mặt cô. Cậu ấy không còn ngạc nhiên khi thấy cô thường ngồi một mình ở đây, thậm chí còn rất ưu ái khi thường xuyên đổi nước lọc cho cô mỗi khi cô uống hết. Chỉ có điều hôm nay cậu ngạc nhiên khi thấy cô vẫn ngồi một mình trong khi ông chủ của cậu đang ngồi dưới tầng 1, cậu ấy biết cô là bạn của Việt.
Dưới nhà, cuộc trò chuyện của ba thằng đàn ông cũng đã đến hồi kết, chỉ là những câu chuyện không đầu không cuối, chỉ là hỏi thăm công việc, gia đình và lời hẹn gặp lại. Hình như không có cô nên câu chuyện trở nên nhạt nhẽo, cũng chẳng biết vì sao, nhưng mỗi lần có những cô bạn gái trong nhóm, cuộc gặp mặt trở nên thú vị hơn. Một cô bạn đang đi du học, một cô bạn đang có bầu sắp đến ngày sinh, chỉ còn cô … nhưng cô lại không đến. Anh phải về trước để ra sân bay, đột nhiên anh nhắn lại “Nếu gặp Nhung, cho tao gửi lời hỏi thăm, nói rằng tao không còn giận nữa”. Anh quảy quả bước đi trước gương mặt ngạc nhiên của hai thằng bạn, chúng không thể hiểu vì sao anh lại nói thế. Không thể giải thích được, câu chuyện quá dài để có thể nói ra. Anh ấy kia rồi, vẫn vậy, có vẻ gầy hơn một chút, đôi mắt sáng nhưng có một chút ưu tư. Làm sao cô có thể nhìn thấy đôi mắt ấy khi cô đang ở trên cao, có phải đôi mắt ấy luôn ở trong trái tim cô, trong tâm trí cô ngay cả khi cô không nhìn thấy… không, đúng lúc đó anh tình cờ nhìn lên, và bỗng nhiên anh muốn tin rằng có một đôi mắt đang nhìn anh từ phía ấy. Tất cả chỉ là cảm nhận thôi, vậy mà sao dường như trái tim của hai người vẫn đang tìm nhau ngay cả khi không gặp mặt, đó có phải là tình yêu?
Bóng anh đã khuất về phía cuối đường, cô cố nén tiếng thở dài, khẽ vẫy cậu phục vụ:
- Khi nào anh Việt về thì bảo chị nhé.
Dù ngạc nhiên, nhưng cậu ấy vẫn gật đầu, chỉ có điều trong đầu cậu có một suy nghĩ khác. Nhìn đôi mắt rưng rưng của cô, cậu không đành lòng, cô chưa bao giờ coi cậu như một người phục vụ mà thường đối xử với cậu giống như một người em trai.
- Có một chị bạn anh đang ngồi một mình trên tầng 2 - Cậu phục vụ rụt rè lại gần Việt khẽ nói - Hình như chị ấy học cùng anh hồi phổ thông, hôm trước họp lớp anh, em cũng thấy chị ấy.
- Ai vậy nhỉ? - Việt tự hỏi và quay sang Minh
- Để tao lên xem ai. Bước hai bậc một lên gác, Việt sững sờ khi nhìn thấy Nhung. Lần thứ hai trong ngày, Việt lại gầm lên:
- Sao bà lại ở đây? Cái quái gì thế? Hai người có chuyện gì thế? Sao lại không biết quý những giây phút ngắn ngủi bên nhau.
Bất chợt nhìn thấy đôi mắt sũng nước của cô, Việt bỗng thở dài:
- Có cần tôi gọi nó quay lại không?
- Không, hãy để anh ấy đi. Chắc là sắp đến giờ ra sân bay rồi. Tôi không sao đâu.
Cô nói vậy ngay cả khi không hề biết bao giờ anh phải đi, có phải vì trái tim mách bảo thế. Tiếng “anh” da diết từ miệng cô không còn làm Việt ngạc nhiên nữa. Cậu thật sự buồn cho mối tình của họ …
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 12:54
Nhãn: Truyện Ngắn
Cay Phien Muon
Đến nơi, anh ta mời tôi vào nhà chơi. Khi chúng tôi tiến gần đến cửa chính, anh dừng lại một chút trước một cái cây nhỏ rồi sờ lên ngọn của nó bằng cả hai tay. Khi cửa mở, anh bước vào nhà với một tâm trạng đã biến đổi hoàn toàn: một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt có nước da rám nắng, anh đưa hai tay ra ôm hai đứa con nhỏ và hồ hởi hôn vợ mình một cái.
Sau khi ngồi chuyện trò một lúc, anh tiễn tôi ra xe. Chúng tôi lại đi qua cái cây ban nãy. Tôi cảm thấy rất tò mò và đã hỏi anh là tại sao anh lại làm cái điều tôi nhìn thấy lúc trước.
Anh trả lời: “À, tôi gọi nó là Cái cây phiền muộn. Tôi biết là mình không thể tránh được những khó khăn trong công việc. Nhưng có một điều tôi cũng biết là những phiền muộn trong công việc đó không thuộc về gia đình tôi. Vợ tôi và các con tôi không đáng phải chịu đựng những điều đó. Vì vậy trước khi bước vào nhà, tôi thường treo tạm chúng lên cây. Sáng ra tôi lại lấy chúng xuống.”
“Có một điều rất tuyệt vời tôi muốn nói với anh là: đến sáng khi tôi ra để lấy chúng xuống thì chúng đã nhỏ đi rất nhiều so với lúc tôi mới treo chúng lên.”
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 12:52
Nhãn: Truyện Ngắn
Me Toi
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
“Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ...".
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 12:46
Nhãn: Truyện Ngắn
Man Hinh Xanh Trong Window
Phần I: Cơ bản về lỗi "màn hình xanh" trong Windows - 27/1/2007 9h:12
Đối với người dùng Windows 98 ngày trước và cả những phiên bản Windows 2000/XP, "màn hình xanh" không phải là điều xa lạ.
Màn hình xanh đem lại "điềm xấu" cho cả phần cứng lẫn phần mềm trên hệ thống của bạn. Tuy nhiên, cũng có thể nhận biết và xử lý khi gặp "màn hình xanh chết chóc" này.
"Màn hình xanh chết chóc" hay "Blue Screen Of Death" (BSOD) là thuật ngữ dùng để diễn tả về việc ngưng trệ toàn bộ hoạt động của hệ thống và xuất hiện màn hình thông báo lỗi có màu xanh dương, với những dòng chữ "khó hiểu" thông báo các lỗi (Ví dụ: FILE_SYSTEM, 0x00000022).
Lỗi có thể xuất phát từ nhiều nguồn khác nhau như: trục trặc về driver thiết bị, bộ nhớ bị lỗi, registry hư hỏng... và nếu may mắn, hệ thống sẽ tự sửa chữa lại sau khi reboot hệ thống. Tuy nhiên, lỗi "màn hình xanh" thường gây ra cảm giác bất an của ngày cận kề "cái chết" của hệ thống. Do đó, việc tự khám phá và khắc phục chúng là rất quan trọng.
Lỗi "màn hình xanh" xuất hiện khi Windows tìm thấy một lỗi hoặc một vấn đề hỏng hóc nào đó (phần cứng lẫn phần mềm) mà nó không thể khắc phục được. Ngay lập tức Windows sẽ ngưng toàn bộ hoạt động, tiến hành chẩn đoán thông tin "bệnh" của hệ thống và hiển thị màn hình xanh. Trong phiên bản Windows XP thì những nội dung của bộ nhớ PC được kết xuất vào một tập tin để có thể phân tích về sau.
Đọc "màn hình xanh" (BSOD)

Một lỗi màn hình xanh thông thường trong Windows XP được chia làm 4 phần và đôi khi chúng hiển thị những đầu mối dẫn đến việc phát sinh lỗi.
Phần kiểm tra hiển thị số lỗi với định dạng hệ thập lục phân (hexadecimal) và thông tin tại sao hệ thống xuất hiện BSOD, theo ví dụ là: "DRIVER_IRQI_NOT_LESS_OR_EQUAL".
Phần thứ 2 là phần khuyến cáo người dùng nên làm gì khi gặp lỗi BSOD. Tuy nhiên, đây chỉ là khuyến cáo chung để tham khảo các bước xử lý cho mọi lỗi phát sinh BSOD. Công đoạn khởi động lại hệ thống (reboot) luôn là cách thức đầu tiên và tốt nhất để thoát khỏi màn hình xanh.
Phần thứ 3, thông tin driver, có thể hàm chứa những thông tin "sống còn". Nếu thật sự tập tin driver có liên đới với màn hình xanh, nó sẽ được hiển thị tại phần này.
Phần thứ 4 cuối cùng của màn hình lỗi là cổng sửa lỗi (debug) và thông tin trạng thái.
Windows XP sẽ kết xuất những nội dung của bộ nhớ hệ thống vào một tập tin trên ổ đĩa cứng hoặc vào một trong những cổng COM.
Nguyên nhân xuất hiện lỗi "màn hình xanh"
Lỗi "màn hình xanh" trong Windows không chỉ đơn thuần xử lý bằng cách khởi động lại hệ thống.
Bạn cần phải biết nguyên nhân cụ thể để có thể khắc phục được hoàn toàn lỗi nguy hiểm nhất của hệ thống.
Lỗi BSOD trong Windows XP thường rơi vào một trong năm trường hợp sau:
1. Lỗi phần mềm: Lỗi xuất phát từ các phần mềm ứng dụng hoặc driver của thiết bị trên hệ thống có thể bị lỗi thường xuyên.
2. Lỗi phần cứng khi Windows vận hành: Nếu một thiết bị phần cứng gặp sự cố hoặc bị gỡ bỏ khỏi hệ thống trong khi Windows đang vận hành, hay phần cứng của bạn không hoàn toàn hỗ trợ những hoạt động mà Windows XP yêu cầu, lỗi màn hình xanh về phần cứng sẽ xuất hiện. Thông tin BIOS lỗi thời trên các máy tính cũ có thể cũng là một nguyên nhân.
3. Lỗi cài đặt: Tiến trình cài đặt Windows là khoảng thời gian dễ bị tổn thương của phần cứng và các lỗi ổ cứng. Nếu có một sự cố trên máy tính của bạn về cấu hình phần cứng hay môi trường mà bạn sử dụng để cài đặt Windows XP, lỗi BSOD sẽ xuất hiện.
4. Các lỗi khởi động: Hư hỏng các tập tin hệ thống, phần cứng và lỗi driver đều có thể là nguyên nhân Windows XP hiển thị lỗi BSOD thay vì khởi động như bình thường. Những trường hợp này bắt buộc hệ thống phải được xử lý trước khi có thể khởi động bình thường.
5. Các lỗi bất thường: Đây là nguyên nhân phổ biến nhất của lỗi "màn hình xanh" BSOD. Những "thủ phạm" chính bao gồm: trục trặc trong bộ nhớ hệ thống, nhiệt độ vi xử lý quá nóng, ổ cứng bị lỗi vật lý hoặc sắp hỏng, lỗi phần mềm hay driver.
Việc tìm ra nguyên nhân chính xác trong 5 trường hợp phổ biến vừa nêu đòi hỏi bạn phải có trình độ về kỹ thuật và am hiểu về hệ thống (phần cứng lẫn phần mềm). Một tiếng kêu rột roạt đứt quãng của ổ cứng là điềm báo cho lỗi hư hỏng về đầu từ quay hay thường xuyên treo hoặc khởi động lại máy thì bạn nên kiểm tra lại nhiệt độ trong thùng máy... Những trường hợp này thường là từ kinh nghiệm sử dụng. Do đó, nếu không xử lý được thì tốt nhất bạn vẫn nên nhờ đến các chuyên viên kỹ thuật.
Bạn có thể tham khảo thêm nhiều thông tin rất chi tiết tại website Aumha.org để biết cụ thể lỗi màn hình xanh. Trang web cũng liên kết theo từng trường hợp đến thư viện MSDN của Microsoft rất hữu ích.
Phần II: Xử lý sự cố - 29/1/2007 8h:52
Phần I: Nguyên nhân sự cố "Màn hình xanh" trong Windows
Trong phần này, ta sẽ tiến hành thực hiện các bước xử lý lỗi chung cho các trường hợp để khắc phục lỗi.
Khi gặp trường hợp lỗi BSOD (Blue screen of dead - màn hình xanh chết chóc), trước tiên bạn cần phải xem xét nó thuộc nhóm lỗi nào như ở phần trước đã giới thiệu, nhưng mặc định Windows sẽ tự động khởi động lại hệ thống khi bắt gặp lỗi.
Do đó, ta cần thay đổi thiết lập này trong Windows XP bằng cách: phải chuột lên My Computer - Properties, chọn thẻ "Advanced" và bên dưới phần "Startup and Recovery" nhấn vào nút "Settings". Cửa sổ mới sẽ xuất hiện và dưới phần "System Failure", bỏ chọn "Automatically restart".
Sau khi thực hiện thao tác trên, ta có thể khởi động lại Windows thủ công để xem lỗi BSOD có được khắc phục hay chưa. Nếu đã xử lý được, thì bạn cứ tiếp tục sử dụng trừ trường hợp số lần bị lặp lại nhiều lần trong khoảng thời gian ngắn thì tham khảo những trường hợp và cách xử lý bên dưới đây.
Lưu ý là lỗi BSOD có rất nhiều nguyên nhân nên ta cần phải xem xét qua khá nhiều trường hợp dẫn đến việc hệ thống hư hỏng mà có cách giải quyết riêng.
Trường hợp Windows vẫn không khởi động lại được như bình thường hoặc BSOD vẫn xuất hiện thì khi ở màn hình khởi động (POST - giai đoạn kiểm tra bộ nhớ), nhấn F8 nhiều lần. Tùy chọn khởi động Windows sẽ xuất hiện với nhiều chọn lựa. Kế tiếp, chọn Safe Mode để Windows khởi động ở chế độ Safe mode. Safe mode sẽ tải Windows XP với mức độ hạn chế nhất của driver và các phần mềm tự khởi động cùng Windows. Bằng việc thử nghiệm này, ta sẽ lọc ra được trường hợp lỗi từ phần mềm ứng dụng và driver.
| Tiện ích System restore trong Windows rất cần thiết khi cần khôi phục lại hệ thống trước khi bị lỗi. |
* Cách xử lý: Chạy các chương trình diệt virus, spyware như Ad-Aware, Spybot Search & Destroy... nếu sau khi quét mà phát hiện ra các virus, spyware lây nhiễm trong hệ thống, loại trừ chúng rồi khởi động lại hệ thống.
Nếu cách trên vẫn không khắc phục được, ta khởi động trở lại hệ thống ở chế độ Safe mode. Bước kế tiếp này sẽ sử dụng đến chức năng khôi phục lại hệ thống với "System restore". Vào Start - Programs - Accessories - System tools - System restore.
Tiện ích "System restore" dự phòng dung lượng đĩa cứng và tạo một điểm khôi phục mỗi khi bạn cài đặt hay gỡ bỏ phần mềm. Nếu bạn cảm thấy lỗi xuất phát từ việc cài hay gỡ bỏ một phần mềm vào một thời điểm xác định, bạn có thể khôi phục hệ thống trở về thời điểm đó với "System restore".
Tuy nhiên, cần lưu ý là những phần mềm hay thiết lập kể từ thời điểm đó trở đi cũng bị mất, các giá trị registry mới cũng sẽ bị xóa sau khi khôi phục. Ngoài ra, người dùng cũng có thể không cần phải sử dụng "System restore" nếu sau khi bạn cài đặt một driver hay phần mềm nào đó dẫn đến việc hệ thống bị lỗi, thì hãy ngưng hoạt động của chúng và gỡ bỏ ra khỏi hệ thống.
* Xử lý với driver: Với driver các thiết bị phần cứng, bạn có thể lùi (roll-back) chúng trở về phiên bản driver trước hoặc khóa lại. Nhắp phải chuột lên My Computer, chọn Properties và chuyển đến thẻ Hardware và chọn Device Manager. Tại phần này, ta có thể kiểm tra tình trạng hoạt động của chúng (Video card driver nằm trong "Display Adaptors", của sound card nằm trong "Sound card and game controllers" và của bo mạch chủ thì "IDE/ATAPI controllers"). Chọn thiết bị nào muốn kiểm tra, phải chuột và nhấn "Properties", chuyển đến thẻ "Drivers".
Trong thẻ "Driver", có thể dùng tùy chọn "Roll back" để lùi phiên bản driver thiết bị lại phiên bản trước đó hoặc "Uninstall" để gỡ bỏ hoàn toàn driver. Một lưu ý là bạn không nên "Uninstall" Driver sound card, video card hay motherboard vì chúng sẽ làm ảnh hưởng đến phần khởi động Windows. Thay vào đó thì bạn nên "roll back" trước.
Tùy chọn thứ 2 ta có thể thực hiện là khóa (disable) driver bằng cách phải chuột lên thiết bị trong phần "Device Manager" và chọn "Disable" để ngăn không cho Windows XP tải driver thiết bị khi khởi động. Và cũng như trên, không nên khóa driver của sound card, video card và motherboard.
Nếu công đoạn xử lý này thành công thì bạn nên cập nhật lại driver mới của thiết bị từ CD hay website nhà sản xuất để tránh lỗi.
* Xử lý với phần mềm: Đối với những phần mềm bị lỗi, không tương thích và chúng tự động khởi động khi Windows khởi động dẫn đến việc hệ thống bị lỗi, ta có 2 cách để xử lý.
Cách nhanh chóng và tiện lợi là dùng tiện ích miễn phí AutoRuns của Sysinternal (đã được Microsoft mua lại). AutoRuns sẽ hiển thị toàn bộ những phần mềm (kể cả những tập tin của Windows) được tự động tải khi khởi động. Bằng việc bỏ chọn để ngăn không cho phần mềm, dịch vụ đó được tải lên. Tuy nhiên, bạn cũng lưu ý không được khóa các dịch vụ, tập tin hệ thống của Windows như userini.exe, explorer.exe.
Cách thủ công hơn là vào Start - Run, gõ "msconfig" rồi chọn thẻ "Startup" trong cửa sổ "System Configuration Utility". Cũng như trên, bạn bỏ chọn các chương trình có nguy cơ làm tổn hại đến hệ thống.
Phần III: Xử lý sự cố phần cứng - 2/2/2007 8h:14
Phần cứng trong hệ thống là những thiết bị không dễ dàng bị hư hỏng. Tuy nhiên, rất có thể một ngày đẹp trời nào đó các thiết bị này bị trục trặc và lỗi "màn hình xanh" là một triệu chứng nguy hiểm thông báo cho người dùng đã đến mức tuổi thọ của chúng.
Trong phần III, với trường hợp hệ thống thậm chí không thể khởi động được trong Safe mode và tùy chọn "Last known good configuration" cũng không trợ giúp được gì thì nguyên nhân hư hỏng phần cứng đang chiếm một tỉ lệ rất cao.
Cũng như với phần mềm, trước tiên, ta cần khảo sát từng trường hợp. Bạn hãy xem xét có phần cứng nào mới nhất được gắn vào hệ thống có nguy cơ làm phát sinh lỗi hay không. Tiến hành tắt nguồn, tháo linh kiện đó ra (trừ CPU) và khởi động lại hệ thống.
Trường hợp bạn không thường tháo gỡ hay thay đổi linh kiện phần cứng hoặc cách xử lý ở trên không giải quyết được vấn đề thì ta tiến hành xử lý đến bộ nhớ của hệ thống.
Kiểm tra bộ nhớ
Trước khi bắt đầu thử nghiệm bất cứ chương trình kiểm tra bộ nhớ nào thì bạn lưu ý rằng mình đang cài đặt bao nhiêu thanh bộ nhớ (RAM) trên hệ thống. Nếu bạn có trên 2 thì hãy thử nghiệm với từng thanh một. Sau đó, ta có thể dùng các chương trình kiểm tra bộ nhớ như Windows Memory Diagnostic , Docmem hay Memtest86+. Cả ba đều là những tiện ích miễn phí nhưng có độ chính xác cao, thường được dùng bởi những kỹ sư sửa chữa phần cứng. Sử dụng trên đĩa mềm hoặc CD để kiểm tra trong khi khởi động (boot) hệ thống.
Phiên bản Memtest86+ 1.70 có 2 chế độ kiểm tra là "basic" và "advanced", chúng khác nhau về cơ chế, mức độ kiểm tra kỹ lưỡng và thời gian kiểm tra. Cài Memtest86+ lên đĩa mềm hoặc CD rồi boot hệ thống, nhấn phím "C" để mở một trình đơn mới cho phép bạn chọn lựa chế độ kiểm tra. Bất kỳ lỗi nào trong bộ nhớ cũng đều được hiển thị phía dưới màn hình.
Xử lý: Nếu phát hiện ra lỗi từ thanh RAM nào, bạn tắt nguồn, tháo phích cắm ra khỏi ổ điện và tháo thanh RAM bị lỗi ra khỏi khe cắm. Làm vệ sinh cẩn thận với chân RAM và khe cắm. Sau đó, hãy thử cắm sang một khe khác. Bật nguồn và khởi động lại hệ thống để kiểm tra lại bộ nhớ có hoạt động tốt hay không. Nếu vẫn bị lỗi thì thanh RAM đã bị hư hỏng và đến lúc thay một thanh RAM mới. Hoặc để chắc chắn hơn, bạn cũng có thể đem thanh RAM gắn sang một hệ thống khác rồi kiểm tra.
Kiểm tra hệ điều hành
Windows XP thường hay ngưng hoạt động nếu những tập tin hệ thống bị mất đi hay lỗi do ổ đĩa, virus phá hoại. Ngoài ra, khi bạn chuyển toàn bộ hệ điều hành đã cài đặt trên ổ cứng sang một hệ thống phần cứng khác thì rất có thể sẽ gặp lỗi "màn hình xanh". Để HĐH hoạt động tốt trở lại, ta phải thực hiện công việc sửa chữa và cập nhật tập tin hệ thống.
Xử lý: ta sử dụng chức năng "Repair Install". Chức năng này cho phép tái cài đặt lại toàn bộ những tập tin hệ thống trong Windows nhưng bỏ qua các thư mục, thiết lập và không ảnh hưởng đến dữ liệu người dùng.
1. Cho đĩa CD cài đặt Windows XP vào ổ CD-Rom.
2. Vào CMOS thiết lập khởi động từ ổ CD để boot với Windows.
3. Chọn tùy chọn "Press Enter to set up Windows XP now"
4. Nhấn F8 để bỏ qua bản quy định bản quyền (EULA)
5. Nhấn phím "R" để bắt đầu sửa chữa cài đặt.
Những dữ liệu có sẵn của bạn sẽ không bị thay thế, hệ thống chỉ đơn giản là cài đặt lại các tập tin hệ thống và quét lại tất cả thông tin phần cứng. Khi tiến trình xử lý xong, hệ thống sẽ khởi động lại. Lưu ý rằng sau khi thực hiện công việc này, bạn nên cập nhật lại Windows tại Windows Update để cập nhật các bản vá lỗi vì tiến trình xử lý sẽ gỡ bỏ toàn bộ phần cập nhật.
Nếu các trường hợp và cách xử lý trên vẫn không giúp bạn giải quyết được vấn đề, hãy tham khảo các trường hợp còn lại.
| Giao diện SpeedFan với nhiều chức năng hỗ trợ theo dõi thông tin nhiệt độ, tốc độ quạt ... của phần cứng. |
Ổ cứng: Thông thường nếu nguyên do từ ổ đĩa cứng, thì không may cho bạn rằng ổ cứng có thể đã bị hư hỏng phần đầu từ (ổ quay). Việc đầu tiên cần làm khi nghe ổ cứng phát ra tiếng động "rột roạt" nặng nề trong lúc hoạt động hoặc tỏa nhiệt quá nóng một cách bất thường là sao lưu lại toàn bộ dữ liệu quan trọng lên CD, DVD hoặc ổ cứng sao lưu khác.
Tốt nhất trong trường hợp này là bạn nên dự trữ, mua mới một ổ cứng khác vì tuổi thọ của ổ cứng mà bạn đang sử dụng đã đến "hạn". Bo mạch trên ổ cứng có thể thay được khi hư hỏng nhưng ổ quay đầu từ thì không thể vì bao bọc nó là chân không.
Vi xử lý: Chính xác hơn ở đây là quạt tản nhiệt của vi xử lý có bị hư hỏng hay không. Bạn có thể kiểm tra nhiệt độ của vi xử lý, nhiệt độ bên trong thùng máy (case) xem có quá mức cho phép trong BIOS hoặc với phần mềm SpeedFan.
Ngoài ra, card màn hình (video card), nguồn điện (PSU) cũng có thể là nguyên nhân. Do đó, một khi bạn đã muốn xác định lỗi để có thể giải quyết tận gốc thì tham khảo lần lượt từ phần mềm đến phần cứng hoặc tùy theo kinh nghiệm xử lý rồi thao tác với từng thành phần một.
Nếu bạn không am tường việc tháo lắp, thử nghiệm, kiểm tra thì hãy đem hệ thống đến cho nhân viên kỹ thuật xử lý khi thường xuyên gặp "màn hình xanh chết chóc" (BSOD) vì đó là tín hiệu báo hệ thống bạn đang gặp nguy cơ hư hỏng.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 10:22
Nhãn: Sửa Chữa Máy Tính
Cau Chuyen Bat Mi
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.
Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.
Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.
- Ngon quá - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”.
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”.
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”.
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.
Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.
Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.
Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.
Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
Được sưu tầm bởi (¯`·._.·[ Ken ™]·._.·´¯) vào lúc 09:07
Nhãn: Truyện Ngắn











